Thượng Quan Mị là đầu não của tập đoàn Tuyệt thế, là thiếu nữ nhân thần bí nhất trong siêu thị. Phái nữ là biến thân của ác hiểm ma,lại có dung mạo tuyệt mỹ tựa thiên sứ.

Trình làng truyện chú rể ác ma

Tác giả: Điển vai trung phong
Thể loại: Ngôn tình tổng tài

Trích đoạn truyện Chú rể độc ác ma

rầm rịt hoa và cây đẹp,được cắt tỉa góc cạnh từng vòm sản xuất một ngọn mê cung .Mê cung bạt ngàn tuy nhiên mặt đường đi siêu nhỏ và bất tiện.người bình thường đi vào nhất định là sẽ bị lạc đường.

Một thiếu niên đi vào trong mê cung,chân mày nhíu lại,làm mang lại khuôn mặt lấp một tầng nhăn nhó.Trên khuôn mặt lai Á-Âu,nổi bật là đôi lông mày chen chúc,đôi mắt thâm thúy màu lam,làm cho hắn rất là tuấn tú,đủ để mê đảo bất kể đàn bà nhân nào.

“Đi ra ngoài” hắn bước vào trong mê cung,trầm các giọng nói.

tứ phía chưa bao gồm động tĩnh,lá cây khô chao nghiêng theo gió rụng trên vai hắn

Đôi lông mày Black nhíu lại,màu lam quang vận chuyển,lóe lên tựa hột tiến thưởng cao cấp.Chỉ có ít người trong gia đình biết được đây là điềm báo rằng hắn thật sự sẽ khôn xiết nổi giận

“Đi ra ngoài” Hắn lấn sân vào trong mê cung,trầm tiếng nói

đang chưa bao gồm phản ứng.Hai mắt nhíu lại ,hắn quay đầu lại

phút giây,bên trong cây cỏ hiển thị một đôi tay bé bỏng,kéo lấy ống quần hắn .Tiếp theo một bạn nữ chừng sáu tuổi leo rời khỏi tường cành lá.Người cũng như đầu đầy lá khô rụng,dường như đang trốn ở khu vực này vô cùng chậm rồi.

“Ô,ô không nên đi sao?” chị em khóc thút thít ,khuôn bên nhỏ nhắn trắng hồng như ngọc ,vì khóc cơ mà biến thành đỏ rực,hai tay kéo tới vô cùng chặt.

Thần sắc nghiêm túc bị nước mắt của bạn nữ làm cho cho mềm ra.Hắn mím chặt môi,ôm lấy phụ nữ hướng mê cung đi ra ngoài.

“Tại sao mong mỏi đi trốn ?”

“Ta muốn ngươi đi chọn ta”.nàng ô ô khóc,tay bé nhỏ bao phủ lấy hắn.Mỗi lần chơi trốn mua,chỉ gồm hắn bắt đầu sắm thấy thiếu phụ.Hôm nay phụ nữ chọn được

một âm đạo đáo hơn một ít,muốn đến hăn thật lâu new tìm ra được phụ nữ.Cố ý trì hoãn thời gian hai tổ ấm chia ly.

hôm nay ,hắn đã rời đi,người mong muốn nuôi dưỡng hắn sẽ chờ trong đại sảnh,chờ dẫn hắn rời đi.

Càng nghĩ càng chưa nỡ,mắt của thiếu phụ khóc cho nỗi sưng đỏ,nước mắt cứ trào ra.

“Đừng khóc” hắn cúi đầu ôn nhu lau cạn nước mắt của nàng.

“Ta không cần” nàng ô ô kkhóc nức nở,nước mắt mông lung.

“Đừng khóc,ta sẽ trở lại”

thiếu phụ động đậy cơ thể,hai tay bao phủ lấy mặt của hắn,nhìn chăm chú vào đôi mắt màu lam của hắn.

“Có thật không?” nàng nhỏ dại giọng hỏi.

Hắn không nói gì,chỉ trầm mặc chú ý phái nữ.Ánh mắt màu lam chắc là có nhu cầu in ấn dấu vào trong lòng thiếu nữ.

Ô,ô hắn nhất định là đang gạt người vợ,có mấy người nhà gia đình Trước khi rời đi cũng độc lạ ai quay trở lại cả.

Nếu không đủ trao thân phận về sau,hắn nhất định sẽ quên hết thảy người,sẽ quên thanh nữ.

“Ngươi vẫn bán làm cho chú rể của ta’’.Nnàng ủy chết thật nói,càng đến gần đại sảnh,hai tay phụ nữ càng ủ ấp chặt lấy hắn.

‘’Đó là ngươi ăn lận,ép buộc ta bán ngươi’’. Hắn nhàn nhạt nhìn phụ nữ một mẫu

>> xem thêm chuyên mục Truyện h

vì chưng “bức hôn’’ cô bé đứng ở trên lầu cao,tuyên tía ý muốn nhảy xuống,uy hiếp hăn đồng ý.Tuổi đã còn bé dại cơ mà thiếu nữ đang hiểu được,để đã đạt được nhằm,không chừa âm mưu nào

‘’Không biết,không biết,đáp ứng chính là đáp ứng’’.Hừ nếu hắn không chấp nhận ,thì con gái nhất định vẫn chưa buông tay.Hắn trầm mặc,không mong muốn tranh biện.

nhận ra sự ngầm đồng ý,nàng lấy tay lau nước mắt.Trên khuôn bên nhỏ nhắn tràn đầy kiên quyết

‘’Như ráng tới ngoắc tay đi,nếu cũng như ngươi không trở lại,ta liền đi tìm ngươi, mong mỏi ngươi làm cho chú rể của ta’’.

Cũng chưa nên biết hắn bao gồm nguyện ý hay chưa,nàng chủ tâm cùng hắn ngoắc ngoắc tay,ngón tay út ở trong tay hắn ngoắc ngoắc quá nghiêm ngặt.

Tiếp theo nữ rất nhanh hôn lên hắn,đôi môi đỏ mọng in tại môi mỏng của hắn ,lại còn hôn chùn chụt mấy dòng ,ước định có hiệu lực.

Nụ hôn đầu dại dột hòa lẫn nước mắt bao gồm chút mằn mặn.Coi cũng như trong chặng thời gian nhiều năm chia xa,cũng chưa làm tác động đến quyết vai trung phong của con gái,tâm bốn bé nhỏ sẽ chính thức quyết định không lấy ai kế bên hắn.

Nhớ được rằng đàn bà là cô dâu của hắn,sẽ chờ đợi hắn tới cưới người vợ.

Nhớ được rằng,ngàn vạn lần nên nhớ ,không được quên lời bảo đảm ngày hôm nay.

Nhớ được rằng…

Ánh bên trời từ bên ngoài chiếu thẳng vào cửa sổ ,hắt vào ở trong phòng hồ hết tia nắng đầm ấm.Chiếu vào thân hình mềm yếu của bạn nữ nhân cute,đang nằm trên giường dịch.

Tóc đen bóng mượt xõa bên trên giường căn bệnh,da trắng cũng như tuyết,môi đỏ mọng đầy đặn cũng như cánh hoa ,lông mi dài chú ý đến chặt trên khuôn bên phấn hồng chưa tỳ vết.

Hô hấp của nữ giới chắc đá quý,vẫn hôn mê bất tỉnh,giống cũng như một cô công chúa đang ngủ say ,chờ ngóng hoàng tử cho cần dùng nụ hôn để đánh thức.

bên trên trán trơn bóng duy nhất vị trí vết thương cũng được băng bó cảnh giác.

cửa bị bán ra,người đi từ bên phía ngoài vào của phòng chưa một âm thanh.

‘’Chủ nhân” hắn đi đến gần giường dịch kính cẩn kêu.

Ở góc bên trời chưa chiếu tới,một các bạn con trai yên lặng ngồi. Thân hình hắn to lớn,một thân áo Black,ngũ quan trong bầu khâu khí nửa sáng ,nửa tối không quan sát sắc nét.Con ngươi màu xanh lam, ánh mắt sắc bén,trông thật thần túng thiếu nhưng mà cũng thật bất trắc. Dường như làm kẻ địch run rẩy ,nhưng lòng nữ giới nhân lại bật múa.

“Bác sĩ nói sao?” Hắc Kiệt Khắc mở miệng hỏi,ánh mắt lạnh băng.

“Trên trán bị thương ,còn thân thể không còn đáng băn khoăn lo lắng. Tuy vậy bởi vì bị vật cứng đánh vào đầu bị thương,có thể dẫn đến não bị chấn động nho nhỏ,phải ngóng sau khi tỉnh lại mới có thể bằng lòng được là gồm vướng lại biến đổi hay chưa “.Lý Ân cẩn thận báo cáo giải trình, nhìn thấy chủ nhân sẽ vươn tay vuốt tóc cô gái.

Hắn nhíu mày,vội đá quý cúi đầu xuống.

vô cùng khó khăn có thể tin được,đi theo Hắc Kiệt Khắc mấy năm,chưa đã từng thấy qua chủ nhân lãnh khốc cũng như băng lại đối sở hữu người nhà nào tất cả động tác cử chỉ nhiệt tình cũng như cầm.

Tầm mắt vận động cho bạn nằm bên trên giường căn bệnh,Lý Ân hơi sửng cảm cúm,có chút ngây mình.

“Nhìn mẫu gì?” thanh âm trầm thấp ,bên trong nghe không ra một ít cảm giác gì,làm cho tất cả những người nghe chưa khỏi run rẩy.

Lý Ân đỏ mặt,vội xoàn hạ giọng:”Vị tiểu thư này-rất ,rất đẹp.”

Hắn chưa dám nhìn nén nữa chỉ sợ bé ngươi cạnh tranh giữ được.

không biết cũng chính vì sao hắn luôn cảm giác gia chủ đối sở hữu vị cung nhân này,thái độ có gì ấy không đúng lắm.Mặc dù ánh nhìn màu xanh lam đang là vừa lãnh khốc,và lạnh lùng,nhưng vẫn gồm chút gì ấy đặc biệt.Làm mang đến hắn là trợ thủ ,kiêm bạn hầu rõ ràng chú ý ra được.

Hắc Kiệt Khắc mặc dù lãnh khốc,thì cũng sẽ chỉ cần nam nhân bình bình.Nhìn thấy mĩ nhân cũng như nuốm này mà không động trọng tâm, thì chắc chắn là thái giám (=”=!).Song từ phần đông sự câu hỏi cơ mà gia đình bạn thông thạo nhau dữ thế chủ động chuyển phái nữ nhân tới tận cửa,thì xem ra về “phương diện kia’’ chủ nhân cam đoan là không gặp trục trặc (Ngọc Nhi:có ta chết liền

).

“Thật sự thấy nữ vô cùng đẹp”động tác cuộn tròn lọn tóc đột nhiên dừng lại.

Lý Ân thở phào nhẹ nhõm,hai mặt khóe miệng nhếch lên,lộ ra nụ mỉm cười,thấp giọng nói:

“Cũng khó khăn trách ngài trong lúc đấy xuất thủ cứu vãn về nữ giới nhân không rõ lai lịch,nàng xinh tươi mang lại chạnh lòng người thân,nếu là ta,ta cũng chưa lỡ thấy được con gái bị đánh trọng thương,hoặc bị đè chết”.

Tầm mắt sắc bén mau chóng quét tới,hắn thở dốc bởi sợ hãi, nhanh chóng câm mồm.

Hỏng bét ,chủ nhân đâu gồm thích hắn nói các đâu!

Lý Ân đổ các giọt mồ hôi lạnh,hướng cửa ngõ bước đi mấy Bước,theo các việc thường xuyên làm chuẩn bị chạy trốn (Ngọc Nhi:chết mỉm cười với anh này mất thôi
tham khảo thêm chuyên mục Truyện sắc