Đây là câu chuyện giữa một nam thiết yếu ngạo mạn, tâm địa đen tối có một nàng chính bị hắc hóa(*), cũng là chuyện xưa của nàng chính vốn là con kê nhỏ dại yếu bước đầu vùng lên!

Giới thiệu truyện Ngạo mạn cũng như biến chuyển đen

Tác giả: Tô Mịch
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Ngạo mạn và biến hóa black

Nguyễn Tương Nam tự nhận thấy ngày sinh nhật của mình luôn chính là ngày xui xẻo.

người mẹ của cô ấy vốn là một do thiên kim đại tiểu thư, bỏ trốn cộng ông xã có lời thề son sắt không bao giờ ăn năn, cầm cơ mà hai mươi bảy năm trước, khi cô vừa mới được sinh ra chưa bao chậm, bà chung cuộc quan yếu kéo dài Chịu đời sống chạy trốn khắp khu vực, nạp năng lượng không ngon, ở không đảm bảo, còn không tất cả tiệc rượu cộng lễ phục hoa lệ, đề nghị rốt cuộc đang đổi ý.

mà ngày sinh nhật mười một năm về trước, khi ba cô hấp ăn năn trong khám đa khoa, sẽ yêu cầu cực chẳng đã tậu chúng ta quen đưa cô đi gặp mặt chị em của bản thân mình.

Năm đó, Nguyễn Tương Nam mười sáu tuổi tuy nhiên bên mày tiến thưởng vọt, bắp thịt ốm teo, ngay cả tóc cũng không đủ đen dày, lại mặc trên mọi người cỗ đồng phục học sinh cũ kỹ đã giặt đến Bội Bạc phếch. Cô nhận lấy chiếc ấp ôm của người em gái cùng mẹ khác tía, rồi quan sát khuôn bên trắng trẻo mềm mại đang kết dính bên trên vai mình, chú ý đôi môi cũng như cánh hoa hồng đỏ tươi phát ra âm thanh đẹp tươi nhất: “Chị, em nghe kể về chị những năm trước rồi, trước giờ vẫn luôn ý muốn được chạm mặt chị”.

Cô còn nhớ rõ, khi đó, tổ ấm luống cuống thủ công, tự ti cùng hồi hộp biết bao nhiêu.

truyện tranh tổng tài ngược

cơ mà sinh nhật năm nay của cô vẫn y như cũ, từ sáng cho buổi tối các không thuận lợi 1 chút nào.

buổi sớm lúc ra khỏi nhà, minh bạch đèn giao thông trên mặt đường đang còn màu xanh lá cây, núm mà lại đo đắn từ đâu, một cái xe bé xiêu xiêu vẹo vẹo lao ngang qua, suýt chút nữa va vào cô. Khi cho buồng buôn bán, vừa khai trương sổ ra thì lại thấy một bé quạ vẫn trợn mắt quan sát cô. Cả một buổi sớm, nhỏ quạ đen ấy chứa chan sinh lực, không kết thúc kêu gào, làm cho ảnh hưởng rất lớn cho hiệu suất làm việc.

Nguyễn Tương Nam là Bác Sỹ ngoại khoa. Bình thường nhưng mà nói, nữ giới học ngành y cũng chưa ít, tuy nhiên có thể đứng bên bàn mổ ngoại khoa chính xác là vô cùng ít. So có bác sĩ nam thì Bác Sỹ nàng ở khoa ngoại có thể nói rằng chào đời sẽ thiếu hụt về sức khỏe, thể lực.

Sau khi chấm dứt giai đoạn hậu phẫu mang lại hai người bệnh, cô bị BS Diệp Call lại. BS Diệp, tên đầy đủ là Diệp Trưng, có một khuôn bên có ngũ quan chủ yếu về nét đẹp thanh nữ tính, khóe miệng như đã mỉm cười, hoàn toàn hồ hết tính từ biểu lộ thẩm mỹ phần đông giống như cần đến trên chúng ta anh ta. “Bác sĩ Nguyễn, cô chưa xem thử thiết kế sau lưng của mình như thế nào sao?”

cha giây sau, Nguyễn Tương Nam new kịp phản ứng, chớp nhoáng chạy vội vào buồng tắm kề bên. Cô cởi áo blouse trắng ra, mới bắt gặp giữa lưng áo bắt đầu đắn đo bị ai ấy cần đến cây viết bi blue vẽ phải một hình các bạn cao lớn vẫn bật múa, sẽ vắt hình vẽ còn giống hệt như thật.

nạm kìm nén vẻ mặt co giật, cô vội quay trở về phòng, thế một mẫu áo blouse khác.

Y tá trưởng đã đang bịn rịn bé quạ phía bên ngoài khung cửa sổ, thấy cô về liền ngẩng cằm lên nói, “Tương Nam, hiên giờ có đôi khi cô lại chạm chán được điều tốt đó. Xem kìa, từ sáng đến giờ, nhỏ chim khách kia cứ hướng về cô nhưng mà kêu mãi đó.”

vất vả chịu đựng đến khi xong giờ làm cho, Nguyễn Tương Nam cũng không còn cảm hứng đi truy cứu giúp bé chim kia rút cuộc là nhỏ quạ lớn lên chú ý giống chim khách cho đến chim khách giống quạ nữa (*). Dọn dẹp đồ đạc dứt, cô liền ra về. Còn chưa ra tới cánh cửa chính, vừa nhác thấy người đứng đợi ở đấy, Nguyễn Tương Nam liền ý thức được bao gồm chuyện chưa hay, liền hối hả xoay người thân về bên cửa phụ. Nấp ở mặt cửa phụ chú ý một lúc chậm, cho đến khi cảm thấy lối đi này khá cẩn trọng, cô new chóng vánh ra khỏi.

Tiếc là vừa mới bật dậy khỏi cửa ngõ liền bị ngăn chặn.

Đối phương mặc một cỗ tây trang black color, sở hữu kính black, thân hình cao lớn khôi ngô, cổ tay còn lộ ra một hình xăm khá mập. Hắn ta nâng mắt kính lên, kính cẩn lễ phép mở miệng: “Nguyễn tiểu thư, xin mời đi theo bên tôi. Trác tổng chờ cô sẽ lâu rồi.”

Nguyễn Tương Nam các có thể kết luận, con chim quanh đó cửa sổ kia là bé quạ to lên nhìn giống chim khách. Chúng đang lừa gạt đôi mắt sắc sảo của y tá trưởng rồi.
chúng ta mặc đồ Black gửi cô đi mang đến ngõ hẻm nhỏ dại ẩn dưới cơ sở y tế, mà lại đa số mình không quen cùng đường sá sẽ chưa bao giờ lái xe đi tắt từ nơi này. Có vẻ thấy, đối phương còn quen thuộc giáo khu này hơn cô các. Ngay hiện tại, mặc dù cô ước ao chạy trốn cũng chưa có một phần để trốn nữa rồi.

mọi người nọ mở cửa xe sau cho cô, rồi hướng vào trong xe báo cáo: “Trác tổng, Nguyễn tiểu thư đang đi vào.”

gia đình bạn trong xe mặc quần tây có áo sơ mi Sav¬ile Row may bằng tay con số bỏ bớt, vừa nghe vắt liền để tài liệu trên tay xuống, ngẩng đầu lên nhìn cô một chiếc, “Muốn mời thật và đúng là nặng nề, những lần những phải điều rượu cồn chiến binh, xem ra lần sau nên thay sung kèm hai bên thành viên cô…cô new ăn nhập đến đây.”

Mất hết hi vọng, Nguyễn Tương Nam cũng chưa giãy giụa tiếp nữa, nếu không khó tránh lại bày ra tứ gắng nặng nề coi mất.

Cô ngồi ở ghế sau, chỉ cách anh ta chỉ một chặng, “Tôi còn tưởng là bị mạng xã hội black bắt cóc, quan tâm đến cả nửa ngày, hóa ra lại là anh cơ đấy.”

“Bắt cóc?”. Trác Diễm mỉm cười châm biếm. “Cả mọi người cô bên trên dưới có điểm nào đáng báo giá để người nhà khác bắt cóc chứ? Đời nào mong xẻ thịt ra nhưng bán buôn à?”

“So có Trác thiếu da thì chắc không đáng báo giá rồi. Vừa mới đây thịt heo sẽ lên báo giá, giờ anh cũng đều có giá trị lắm đấy.”

>> tham khảo thêm danh mục truyện Ngôn tình ngược

Sắc mặt Trác Diễm trầm xuống, tự người thân suy ngẫm Bỗng chốc, cầm cố mà lúc ngẩng lên đã mất nổi giận nữa. “Cho dù cô mắng tôi thành dòng dạng gì đi nữa thì ngày nay tôi nhất định buộc phải dẫn cô trở về. Mọi người cô số đông chờ đến ngày sinh nhật của cô ấy, cô cận thận khi mua để đến thành viên bế tắc.”

Nguyễn Tương Nam đành yêu cầu thở dài: “Gần đây công ty dược Tinh Triển phá sản rồi sao? Làm cho sao cơ mà anh còn tồn tại thời gian ân cần chuyện căn nhà chúng ta nữa chứ?”. Thật ra thì từ năm nhất đại học, cô đang cương quyết gửi ra khỏi ngôi nhà lớn kia, mà đấy chẳng hề là nhà, cốt yếu chỉ đơn giản là một loại hầm băng khiến cô bị tiêu diệt rét bao gồm. Cạnh tranh lắm bắt đầu rời khỏi được, đừng mơ cô trở về nữa. Cơ mà cái tên Trác Diễm này lại chưa buông tha mang đến cô, luôn thích lãng giá tiền thời gian quý hiếm của anh ta để mang đến tranh luận với cô về bài toán này, “Cô phải trở về, bởi lẽ vì cô là một bạn của phòng họ Nghiêm.”

tuy nhiên Việc là cô thì chúng ta Nguyễn, bọn họ lại là họ Nghiêm, điều này có tác dụng sao mà tính là người thân mộtnhà được đây?

“Tinh Triển tất cả phá sản hay không cũng không phiền cô băn khoăn lo lắng. Tôi chỉ bỗng dưng nhớ ra cách đây không lâu người ít làm cho từ thiện, cần nể tình thân nhưng cứu giúp cô trong biển lớn lửa. Lẽ nào cô không cám ơn bên tôi à?”

Nguyễn Tương Nam từ sâu thẳm trong lòng phát ra tiếng thở dài: “Tốt lắm, nói không lại anh rồi. Tôi nhận thảm bại.”

tự dưng bốn ánh mắt nhau, bất ngờ Trác Diễm lại còn cười cợt với cô nữa, mặc dầu cũng chỉ là kiểu tươi cười cợt của kẻ chiến hạ. Trước giờ anh ta hiếm lúc nào mỉm cười mang cô Vậy nên.

mà thậm chí cô còn cho rằng vẻ mặt anh ta luôn không đảm bảo Bởi vậy, lừng khừng mang đến nụ mỉm cười là nỗ lực nào nữa kìa.

Xe chạy được nửa con đường thì Nguyễn Tương Nam nhận được tin nhắn: “Khi nào thì chị về nhà? Bà mẹ em chuẩn bị sẵn sàng các loại thức ăn chấm dứt rồi, ngon lắm. Còn có cả bánh sinh nhật nữa.”

Cô chỉ hình như gợi ý qua loa: “Bệnh viện gồm chuyện bỗng nhiên xuấtnên chị về muộn. Chút nữa chị liên lạc lại sau.”

Đối phương có vẻ chưa vui, có vẻ nhìn thấy sự kích cồn lộ ra từ tin nhắn ngắn ban sơ đang biến mất, “….được rồi, chị về sớm chút nha!”

Trác Diễm thấy cô sẽ nhắn tin thì nhíu mày hỏi: “Chẳng lẽ hôm nay còn có một số người nào khác doanh nghiệp sinh nhật cho cô à?”

Chúc Các bạn đcọ truyện vui vẻ!

>> xem thêm Truyện ngôn tình sủng