Cô yên tâm nói, lấy trong túi sách ra một khẩu súng, chĩa thẳng vào đầu cậu ta. Sợ mang đến cực độ, cậu run rẩy cởi từng cúc áo, mặt đường nét cơ thể lộ ra trước mắt cô…

Ra mắt truyện phái nữ tổng ngạo kiều

Tác giả: Ngủ Quên Nắng
Thể loại: truyện ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện thiếu nữ tổng ngạo kiều

Một chiếc Chevrolet phóng Cấp Tốc bên trên quốc lộ, tắt hơi vào màn đêm. Cua vào một đường bé dại, sâu hun hút, xe dừng lại. Một gia đình thiếu phụ kiêu sa, quý phái Bước xuống từ ghế lái. Cô mặc một đầm khoét sâu, khoe bờ lưng trắng trẻo gợi cảm. Loại kính râm to bạn dạng che gần hết khuôn bên, đôi môi đỏ khẽ nhếch lên. Body tỏa ra hàn khí bức nhà bạn, lại quyến rũ chưa thôi.Cô đẩy nhẹ cửa ngõ, đặt chân đến trái đất của ăn nghịch sa đoạ.

-Lý tổng, cô lại mang đến.

Hai vệ sĩ áo black lực lưỡng cung kính cúi kính chào.

-A Phi, A Phong tặng cụm anh!

cũng như thường lệ, cô ném cho từng tổ ấm chúng ta một xấp tiền rồi rảo bước đi.

bên cạnh sân khấu tỏa nắng rực rỡ ánh đèn sáng là một đám bọn anh đang tụ tập. Ở giữa bọn họ là “bằng hữu” của cô ấy. Hắn đã cưỡng dâm một mĩ thiếu phụ…à không mĩ nam nào đấy. Gương mặt thật khả ái mĩ lệ ah~ tuy thế Trong khi chẳng hề người nhà của hộp đêm này. Không cần phải biết cậu ta là ai, tuy nhiên lọt vào mắt blue của cô rồi.

-Hình như vì này là Trương tổng thì phải?!

Cô vỗ nhẹ vào vai “bằng hữu”.

Hắn quay lại, bộ mặt thô thiển cần dùng đôi mắt híp li ti quan sát cô rồi vội buông mĩ nam dưới thân ra, cung xin chào.

-Lý tổng, ngọn gió nào gửi cô mang lại đây vậy?

>> Xem thêm Truyện đam mỹ ngược

Cô khinh bỉ liếc hắn, ánh nhìn dừng lại trên xương quai blue quyến rũ của mĩ nam.

-Có cơn gió nào đâu, là người trong gia đình thôi.

-Haha, bên tôi tự hỏi anh chàng nào bước này cũng được cô để mắt gắng.

Hắn cười cợt xuề xoà, để lộ hàm răng xỉn màu. Hắn cũng không phải do dự, cô cho mang quý ông một là vì tiền hai bởi vì tình nhưng là tình một đêm, không tổ ấm nam giới nào ngủ với cô được quá 2 lần.

-Là cậu ta!

Cô chỉ tay vào mĩ nam đang nằm sợ hãi bên trên ghế.

-Lý tổng, thật thứ lỗi dẫu vậy tôi mua cậu ta trước…

Hắn đặt bàn tay béo mập lên mông cậu, bóp một chiếc làm body cậu run lẩy bẩy, sức kháng cự cũng không có gì.

-Cứ cho rằng ông cài trước, dẫu vậy chiến hạ làm cho vua, thảm bại làm cho giặc.

Cô mỉm cười, một nụ cười ngạo mạn đem tất cả tự tin của người trước mắt đạp bên dưới chân. Cô giật đứt dây chuyền trên cổ, bấm nhẹ, một lưỡi dao trồi ra và chúng được ghim thẳng vào cánh tay bởi “bằng hữu” khiến tay hắn mất đi một ngón.

-Áaaaaaaa…!!!

Hắn hét lên kinh hoàng nhìn bàn tay đầy máu, mĩ nam nằm trên ghế cũng kinh sợ không kém

-Trương tổng, vững chắc ông không ước ao 9 ngón tay còn sót lại cũng đi luôn chứ?!

Cô hững hờ lờ lững nói từng chữ.

-Tôi…tôi đi ngay…!

Hắn sợ hãi ấp ôm bàn tay khiến khuyết của bản thân mình cộng đám tuỳ thuộc chạy đi. Trước lúc bật dậy khỏi còn chưa quên ném đến mĩ nam một ánh nhìn né tránh:”Gặp mày từ bây giờ thật xui xẻo!”

-Ê cậu kia! Đứng dậy đi theo tôi!

Cô xoay gót Cách về phía cầu thang.

-Ơ…Dạ.

Mĩ nam hoang với đuổi theo, máu của Trương tổng dính đầy sơmi trắng.

********************************

Cô ngồi cố vẻo trên sô pha, nỗ lực cốc rượu vang giơ giữa không trung.

-Rót rượu!

gia đình mĩ nam nào đó vừa sợ vừa ngơ nhác đáp lại.

-Xin lỗi chị nhưng mà chúng tôi chẳng hề người thân ở khu vực này. Xin chị đừng…

-Cậu tưởng chúng tôi ngốc sao?!

>>Xem thêm list Đam mỹ trọng sinh 

Cô cắt ngang lời cậu ta.

-Tôi dĩ nhiên là biết cậu không hề thành viên gia đình ở đây rồi. Người thân gì đâu mới thấy được chút máu sẽ sợ blue cả bên. Dẫu vậy có lẽ nào cậu trù trừ rót rượu?

-Chị à, tôi thực xin lỗi nhưng chúng tôi…tôi chính xác là…không biết rót rượu.

Cậu ta ngắc ngứ mãi bắt đầu thành câu, ánh mắt không an tâm chú ý ly rượu rỗng từ từ rơi xuống sàn “CHOANG”.

Cậu định cúi cong người xuống nhặt thì cô bàng quan ra lệnh:

-Bước mang lại đây!

Cậu rụt rè bước vào đứng trước bên cô.Một tay túm cổ áo, cô lôi cậu ta ngã nhào vào lòng nhà bạn. Còn chưa kịp chốn vẫy, cậu đã trở nên cô đặt con dao gọt hoa quả ngang cổ:

-Chỉ yêu cầu cậu cử động, chắc chắn vẫn bỏ xác.

-Xin chị tha cho bên tôi…

Cậu khẳng định cực kì sợ, toàn thân run lập cập.

-Tha mang đến cậu?! Cũng đã được thôi, tuy thế cậu phải ngồi im nghe lời chúng tôi trong vòng 90 phút.

-Hả?! Tôi…tôi…

Cậu lần khần.

-Tôi là thương nhân, buôn bán vô cùng sòng phẳng, chưa lừa cậu. Dù sao lúc này chúng tôi cũng cứu vãn cậu, coi như trả ơn đi.

-Tôi đồng ý!Cậu vừa chấm dứt lời cô liền đẩy cậu sang một mặt.

-Cởi áo ra!

-Chị định làm gì?!Cậu hồi hộp nhìn cô.

-Tôi nói tháo áo ra!

-Nhưng…nhưng nhưng…

-Tôi sẽ vi phạm phương châm của mình nhắc lại hai lần một lời nói, cậu đừng để ngày mai không cong thấy ánh mặt trời.