mọi người anh với đậm khí chất thiết huyết của người quân nhân, ngay cả khi hai bên gây gổ thì lời anh nói không khác gì với khẩu lệnh, vừa ngắn gọn nhưng bao gồm lực

Ra mắt truyện hòa bình chưa phun không trúng bia

Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Thể loại: ngôn tình sủng, quân nhân

Trích đoạn truyện ấm yên chưa phun không trúng bia

Thoát khỏi “Vòng vây” của anh ấy, cô uất ức nói: “Môi đã trở nên anh cắm nát rồi, trù trừ nhẹ chút ít sao, đồ thô lỗ ——”

Anh đi tới chú ý nhìn, bao gồm chút đau lòng: “Xin lỗi, anh đã quên các loại động tác phương án phổ biến cũng như hôn môi này phải nhắm văn bản trọng tâm hơn.”

Gỡ bàn tay anh vẫn vươn qua bao phủ lấy cô ra, cô nhảy ra thật xa mà lại tố cáo: “Anh xem đi, ở chung sở hữu anh chuyên môn cẩn trọng xác thực chưa thua kém gì việc chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.”

Bất mãn sự sở hữu “Kháng cự” của cô ý, anh theo các thói quen nhíu lông mày: “Nếu em biện pháp hành động nghe theo chỉ đạo thì anh cũng đâu cần đến sức mạnh công kích. Tránh xa bởi vậy để làm gì, xem anh là kẻ địch à? Qua đây!”

“Không qua! Dám thi hành đấm đá bạo lực, em sẽ đánh tiếng cho toàn quân của anh ý.” Cô bướng bỉnh ném dòng gối ấp ủ qua, nhảy dựng lên đẩy cửa chạy ra kế bên.

Khi bắt đầu trao đổi:

Sau khi kết thúc sự thân mật ngọt ngào, cô nhíu đôi mày thanh tú lầm bầm: “Em đã biến đổi thành thắng lợi quân dụng của anh ý, mà lại anh lại là tài sản thông thường thuộc về quốc da và nhân dân, thật không công bằng nhưng.”

Nhéo nhẹ khuôn mặt mềm mại của cô ấy, anh nhịn không đủ nở nụ cười: “Bây giờ sẽ phiêu dạt rồi hả? Không tệ, tất cả tiến bộ. Sống thông thường sở hữu anh, tố hóa học cá nhân của em cũng được cải thiện chóng vánh.”

Kỳ lạ, vẻ mặt chớt nhả không hề là tác phong của anh ấy mà? Cô căng mắt nhìn anh: “Chú Giải Phóng Quân à, em vẫn bàn bạc vấn đề vô cùng nghiêm túc mang anh. Không đủ cười!”

gọi anh là gì? Chú thích Phóng Quân? Bố ngày không đánh, leo tường tháo dỡ ngói, tập thành các việc thường xuyên làm không ra gì rồi.

Anh thu lại ý cười xách lỗ tai bé xíu của cô: “Vậy thì đừng gối đầu lên đùi anh nữa, ngồi dậy, cần dùng cách biểu hiện nghiêm túc trò chuyện với anh.”

Đọc thêm truyện cao h

Lại nữa rồi, truyện trò phiếm có anh mà toàn bị anh chấn chỉnh cũng như đi họp núm. Cô nổi điên, oán thù giận gào lên đẩy bổ anh……

Lúc gượng nhẹ nhau:

“Võ lực va mang đến lòng dạ, ngôn ngữ va mang đến linh hồn” – câu này không áp dụng được sở hữu hầu hết đôi đang yêu. Chưa tin à, vậy hãy xem cảnh tượng tiếp theo này.

Để bù lại sự thay đổi về độ dài, cô nhảy lên mẫu ghế đẩu ngoảnh bên về bên anh ầm ĩ: “Anh chỉ ra rằng anh là Ken Takakura à? Không lẽ chẳng phải anh thì em chưa yêu được chúng ta khác sao? Không cần anh nữa, em ước ao phân chia tay!”

Bị cô trêu gan sùi bọt bong bóng mép, kiên nhẫn vốn không nhiều lập tức bay biến rất nhiều không còn, Hạ Hoằng Huân đứng tại chỗ xoay một vòng cho hạ hỏa: “Muốn vạch rõ ranh giới tiếp tục khoảng biện pháp với anh đề nghị không? Nói cho em biết, không phê chuẩn!” không hóng cô bao biện lại, anh trầm giọng “Cảnh cáo” cô: “Em nuốt chiếc ý nghĩ chia tay về mang lại anh, nếu còn có quan tâm đến ấy nữa, anh sẽ ném em vào phòng tạm giam ở một nhà bạn. Không tin em cứ thử xem?”

Ngoài ra bị sự bá đạo của anh ý chọc giận, cô mất đi lý trí túm lấy chiếc gối của anh ý sử dụng sức nện vào đầu mình, sau đó phòng nạnh quát: “Em là lính của anh à? Anh chỉ định mang đến em? Em muốn phân chia tay! Chia tay, chia tay!” cỗ dáng ăn vạ cũng như đứa trẻ cố ý gây sự.

Đôi mắt thâm thúy để lộ ra sự bất đắc dĩ cùng yêu chiều, anh giơ tay vuốt vuốt mái tóc ngắn củn, Cách hai Bước Khủng băng qua, chưa nói gì vẫn ôm ấp ngang eo cô: “Đừng ồn ã nữa, cần có chừng mực!” bỏ quên tới tay đấm chân đá của cô, anh dùng chất giọng vô cùng từ tính tuyên bố: “Ngày mai anh đang làm cho báo cáo giải trình kết hôn!”

Ai có ai hả? Cô nói chia tay anh đòi kết hôn? Cô phát điên rồi, cần dùng phương thức mãnh liệt nhất tránh thoát sự khống chế của anh ấy, cùng lúc tàn giáp lỗ tai anh: “Anh đi cưới heo đi!” âm thanh béo mang lại mức sắp đến làm anh bị điếc.

Nghĩ đến khuôn bên thơ ngây đỏ cho tận có tai lúc cô phản bác cô không phải nhỏ heo nhỏ dại, anh bị tức cho buồn cười, cánh tay bỗng nhiên cần dùng sức nhấc cao, vác cô đang không thủ phận lên vai dường như một bao mèo, trêu ngươi nói: “Vậy thì càng phải —— Cưới em!”

>> Xem thêm thể loại Truyện ngôn tình tổng tài

Xem ra, đối phó mang cô gái nhỏ dại ko phải có chút tâm cơ này, anh chắc chắn buộc phải áp chế giải pháp tốc chiến tốc chiến hạ một lần đánh bại, tránh đến đêm lâu năm lắm mộng.

Ngay sau ấy, trong một ngôi nhà tầng hai nào ấy trong khu dành mang đến người trong gia đình vang thông báo ‘Huỵch-bịch’, đo đắn là đã ném đồ, đến cả…… Sẽ chiến đấu……

Nếu cũng như ném đồ vật thì câu hỏi nhỏ bé. Bao gồm lời nói là ‘cái cũ chưa đi loại bắt đầu làm cho sao tới’, cùng lắm thì sau này bị ai đó mắng là ‘bại gia’ thôi. Xác thực cơ mà nói là “Bại quốc”, toàn thành phầm quân dụng tất cả đề xuất tự gia đình bạn bỏ tiền ra đâu. Nếu như đại chiến, thì sự vấn đề tương đối rất lớn. Chúng ta nào đấy nói yêu mếm ấm no, tuy vậy chẳng phải lần nào anh cũng giống với Thượng Đế bỏ lỡ cho việc tùy hứng con trẻ của cô ý, đặc biệt là khi cô lại dám khiêu khích nói ra câu chưa nên anh. Chi tiết, bao gồm ai băn khoăn anh xuất thân là lính Trinh gần kề, năng lực tác chiến coi như tương đối bạo dạn, cô dường như là đối thủ của anh ấy sao?
Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ!