Thanh Phong Từ Lai đây là một câu chuyện tình yêu rất chi là lâm li giữa cọc and trâu, giữa người đuổi giết and bị đuổi giết.

Reviews truyện Thanh Phong Từ Lai

Tác giả: Ngũ Quân
Thể loại: Truyện đam mỹ

Trích đoạn truyện Thanh Phong Từ Lai

Bắt đầu từ tối hôm qua tuyết vẫn rơi không ngừng, lớp tuyết dày phủ trắng hàng cây nhựa ruồi được tỉa tót ngay ngắn bên ngoài, Ngược lại thoáng dịu đi bầu không khí xơ xác tiêu điều nơi bệnh viện.

Tề Diệp răng rắc cắn táo, đợi đầu dây bên kia Smartphone nói chấm dứt lời mới vừa ăn vừa cười khà khà nói: “Biết chưa? Đừng có mỗi ngày nghe bầy truyền thông media lừa dối, chúng ta cái gì mà chưa chắc chắn hả, chẳng qua không ai dám viết thôi.”

Bên kia Smartphone nôn nả hùa theo: “Dạ dạ dạ, thiệt tình chỉ có người tốt như anh Tề là thành thật hà! …”

Tề Diệp mất thoải mái và tự nhiên ừa một tiếng, chờ bên kia khoa trương kết thúc mới chậm chạp nói: “Kỳ thật còn tồn tại chuyện này, nhưng mà cậu không được nói ra phía bên ngoài nhé. Tôi chỉ lén nói thôi đó.”

“…”

“Cậu Tư Thần kia, biết không? Mấy bữa rày tham gia chương trình “Yên tĩnh di động” đứng thứ nhì đó… Chưa hẳn bảo bố mẹ cậu ta đang công tác nước ngoài sao? Còn là thương nhân ái quốc cơ đấy?” Tề Diệp hứ một tiếng: “Kỳ thật là con đám thợ thuyền đen! Bầy thuộc hạ trông coi mấy cái thuyền lậu, chuyên đi lại bên Nam Mĩ.”

“Hả?!”

“Cái đứa đứng thứ năm thứ sáu gì ấy mới là hạng nhì, season đang chiếu thực ra trong tương lai mới đc quay lại. Tư Thần vì sửa hạng đúng là cái gì cũng bỏ được, buổi tối cùng đạo diễn với đạo sư chơi threesome, ba ba ba, đến sau eo còn bị thương. Tên đạo diễn kia cũng là thứ rác rưởi mánh lới, tung video clip hậu trường cậu ta eo thương do khiêu vũ, chậc —— ”

giống như là vì kết hợp lời hắn nói, trên TV kênh giải trí chóng vánh phát ra tin tức: Tư Thần vì luyện múa phần eo bị thương, người thay mặt đại diện phân tích và lý giải vết thương cũ tái phát. Ảnh kèm theo là 1 trong nam sinh ngượng ngùng tươi cười.

Tề Diệp ngẩng đầu híp mắt, vừa muốn bày ra vẻ mặt trào phúng lại thoáng nhìn thấy ngoài cửa phòng bệnh có hai người đang thủ thỉ. Sắc mặt hắn đại biến, bay nhanh nói: “Tôi bên này có chuyện bận, cúp đây!”

Chữ “đây” chưa nói chấm dứt, Lương Tấn đã đẩy cửa đi vào, trong tay còn bưng đĩa bày mấy loại hoa quả đã rửa sạch, đủ mọi màu sắc rất đẹp mắt.

Lương Tấn ngẩng đầu thấy mặt Tề Diệp như táo bón nhìn mình, sửng sốt: “Sao vậy?”

Tề Diệp lắc đầu: “Không có gì, bồ Chưa hẳn đi rửa hoa quả hở? Sao về nhanh vậy.”

Lương Tấn ờ một tiếng, cười cười hơi chút ngượng ngùng: “Tôi mới gặp gỡ bác sĩ Tô, chị ấy giúp tôi rửa nè, còn cho tôi dĩa trái cây nữa, là bệnh nhân khuyến mãi đó.”

Lương Tấn lớn lên rất đẹp mắt, ánh mắt trong trẻo sóng mũi thẳng tắp, thoạt nhìn có vẻ vừa ngốc lại manh, rất đc mấy nhỏ xíu gái cô dì trong bệnh viện thích.

Tề Diệp trộm cầm điện thoại cảm ứng nhét một bên, lại gần xem. Dĩa trái cây rất đẹp, tạo hình là nửa quả bí đỏ, da vàng tươi, bí đỏ tươi tốt ướt át, mặt bên trên còn cắm mấy đóa hoa trắng bé dại trang trí.

“Chậc, nhìn coi đãi ngộ này, bồ là mất trí nhớ cũng không phải mất trí…” Tề Diệp tiện tay bẻ một trái chuối, chua lè nói: “Lần trước tôi bị người ta đánh cho đầu rơi máu chảy, cũng ở khu này mà có ai giúp rửa cho đâu.”

Lương Tấn đã cởi giầy lên giường, nghe nói vậy quay đầu trang nghiêm nghĩ nghĩ, nói: “Tại vì đều là tôi rửa mà.”

Quan hệ giữa cậu và Tề Diệp xuất sắc lắm, theo như thiên hạ nói thì như gay mật vậy đó. Tề Diệp đợt trước vì muốn có vé xem concert của Tần Thời, đi trộm vé bị đảm bảo đánh. Lương Tấn đau lòng rất chi là, xin nghỉ phép đến chăm lo hắn, từng ngày chuyện làm nhiều đặc biệt là rửa hoa quả.

Tề Diệp quả thực chính là máy thu hoạch hoa quả.

“Bồ làm 1/2 ông chủ còn đi trộm vé người ta làm chi, sao không nói với chuyên viên bên dưới?” Lương Tấn liếc nhìn gã, bên trên trán Tề Diệp còn lưu một vết sẹo bé dại nhưng đã mất cụ thể.

“Chưa kể lần tổ chức concert này thu tặng ngay vé là lãnh đạo, đến giữ trật tự đều chỉ là mấy người dân cảnh phổ thông, họ cả buổi tối đứng liền vài tiếng đồng hồ đeo tay đã rất mệt rồi, thả một hai người quen đi vào không sao đâu.”

“Ai chăm chú đám chuyên viên công tác chứ?” Tề Diệp hừ một tiếng: “Một hai người hở? Là một trong đám thì có! Nếu là hồi trước lũ này đều mắt nhắm mắt mở, nhưng lần này là Tần Thời bồ cũng không phải chưa biết.”

Hiện tại tổ chức concert hoàn toàn có thể kiếm tiền rất hiếm, đa số các buổi biểu diễn vé đều không bán đc ra bên ngoài, chưa kể còn phải hao hết tâm tư đi tuyên truyền tạo cảm giác. Nhưng mà Tần Thời lại không phải vậy, hắn là diễn viên kiêm ca sĩ, năm kia vừa nhận giải Hình ảnh đế ở Cannes, trong năm này nhiệt độ chưa giảm đã bước đầu đi lưu diễn concert, vé đương nhiên không đủ bán.

>> Mời bạn tham khảo thể loại Truyện tranh ngôn tình có thịt

Tề Diệp thở dài nói: “Bên phía phê duyệt sợ người đông sinh chuyện, cấp phép chỗ ngồi ít, hết một phần ba đưa cho cái đám này, còn lại tôi còn giành được cái gì.”

“Cũng đúng ” Lương Tấn nghĩ nghĩ, có chút khó xử: “Vậy lần sau bồ nhớ gọi tôi nhé.”

Tề Diệp liếc cậu một cái, “Gọi bồ làm chi?”

“Lỡ họ lại đánh bồ tôi liền kêu người chứ sao” Lương Tấn cười nói, “Gọi Tần Thời ra nhờ cậu ấy giúp bồ đánh, cậu ấy từng lấy giải nhất môn Sanda đó.”

“Thôi không cần, ” Tề Diệp thụ sủng nhược kinh, “Mắc công lại xảy ra chuyện lớn.” Hắn dừng một chút, tự nhiên bé dại giọng hỏi: “Nghe nói, bồ là vì đi thuê phòng với anh ta mới bị tai nạn giao thông hở?”

Lương Tấn há to miệng, lại ngậm lại, xúc cảm tuột xuống rõ rệt. Gương mặt cậu thực chuẩn mức, cho dù đứng trộn giữa đám ngôi sao 5 cánh cũng có thể để người khác liếc mắt nhận thấy, chỉ là tính cách có hơi mềm mịn, như hiện thời cúi đầu không nói hơn phân nửa là đang chịu ấm ức, thoạt nhìn còn khiến cho người đau lòng.

Tề Diệp từ dưới gối nhanh chóng móc ra di động, tanh tách chụp một tấm.

Lương Tấn: “…”

Lương Tấn bất đắc dĩ: “Tôi đang thương tâm muốn chết nè, bồ chụp cái gì hở.”

“Ai u, có thể ngủ với Tần Thời còn thương tâm. Mau thấy đủ đi, để tôi ngủ với hắn một đêm, không không không, để hắn ngủ với tôi một đêm, bắt tôi viết tay cục bộ tin tức phát thanh tôi cũng không ý kiến nhé!”

Tề Diệp nhanh chóng lưu Ảnh chụp vào folder bình an, còn set password, tiếp tục thúc giục: “Mau chóng khai báo mau, còn nữa, bồ lần này mất trí hãy nhờ rằng sao?”

” Giả bộ đó.” Lương Tấn nói thật: “Tôi không mất trí nhớ.”

“Hở?” Tề Diệp liếc cậu, “Tức là sao…”

“Tôi thật ra là không biết phải đối mặt với Từ Thanh Phong ra sao.” Lương Tấn kéo chăn lên, tác dụng mới kéo hai cái, phía dưới chân lại lộ ra bên ngoài, lại đẩy về.

Lễ Giáng Sinh Tần Thời đến B thị khuyên Lương Tấn tiếp nhận một tập phim cổ trang, hero nam thứ chính trong phim rất ổn, muốn để Lương Tấn thử sức. Tần Thời bây chừ rất có địa vị trong giới, lời này nói ra xem như sự tình đều đã định, chỉ chờ Lương Tấn đồng ý mà thôi. Lương Tấn vẫn luôn ôm giấc mộng diễn xuất, tuy mấy trong năm này cùng Từ Thanh Phong lăng xê thắng lợi ít nhiều tiểu minh tinh nhưng chính mình lại chưa từng chào đón bất kể hero nào.

Chung quy cậu chưa từng học diễn xuất nên không tồn tại đạo diễn nào tìm cậu. Mà nếu chính mình lại nhờ quan hệ mà nhập đoàn lại sợ diễn tệ khiến cho Từ Thanh Phong không vui, khi không lại đi lãng phí tiền C.ty. Tần Thời hoàn toàn có thể đặt ra lời mời, Lương Tấn thoải mái và tự nhiên mừng quýnh liền lập tức lái xe chạy qua.

Ai biết đến nơi mới hay Tần Thời vừa tham dự lễ hội rượu, uống có hơi nhiều.

Lương Tấn đi cũng không đc mà ở lại cũng không kết thúc, bị manager của Tần Thời nhờ vả chỉ hoàn toàn có thể đỡ người về phòng khách sạn trước. Ngờ đâu đúng lúc ấy lại chạm chán Từ Thanh Phong ngay bên trên hành lang. Người này mặc một bộ lễ phục màu tối, dáng người cao lêu nghêu, khôi ngô đẹp trai rất chi là. Toàn cục khách sạn thật không người nào gây để ý hơn hắn. Mà càng đáng ngạc nhiên hơn là, Từ Thanh Phong lúc ấy đang ôm một cậu nam sinh thanh tú.
Chúc bạn đọc truyện Thanh Phong Từ Lai vui vẻ!