Thì ra anh yêu em kể về câu truyện CEO Cung Hi Nặc đi tìm người mang thai hộ, và Nguyên Cảnh Khôn là kẻ phù hợp, mẩu chuyện bước đầu.

reviews truyện đam mỹ thì ra anh yêu em

Tác giả: Tiểu Tiểu Đắc Bao Tử
Thể loại: Truyện đam mỹ hiện đại

Trích đoạn truyện thì ra anh yêu em

Trước cửa phòng chăm lo quan trọng, Nguyên Cảnh Khôn hai mắt đỏ bừng nhìn người nằm ở bên trên giường bệnh, trước ngực nam nhân trung niên cắm đầy các loại khí quản, bác sĩ ở đứng ở bên người cậu không đành lòng phá lệ lo lắng, hảo ngôn an ủi: “Cậu nên nén bi lụy, mẹ cậu ở bên trên trời cũng không muốn thấy cậu cực khổ. Phụ vương cậu bị bệnh, nói thật đúng là không đảm bảo lành gì. Cần phải có thuốc nhập ngoại, cậu xem cậu… Rất có thể gánh vác hay không? Nếu như không được, chúng ta cũng có thể đổi cách thức chữa trị mới, không ổn định duy trì tính mạng”

Nguyên Cảnh Khôn thanh âm nghẹn ngào: “Không, ngài nên dùng thuốc gì liền dùng, tiền tôi có thể lo đc, tôi sẽ nghĩ cách”

“Tôi nghĩ, cậu tốt nhất vẫn chính là nên Để ý đến kĩ đi, bệnh tình của phụ vương cậu không lạc quan lắm” Bác sĩ đã chạm mặt qua không ít các người tốn không ít phương pháp để rất có thể tìm được tiền, đến sau cùng những bệnh nhân đó vẫn không còn cứu được tính mạng, chỉ muốn thật lòng mà khuyên nhủ cậu.

Nguyên Cảnh Khôn kiên trì: “Tiền không là vấn đề, tôi chỉ cần ngài rất có thể chữa trị tốt cho ông ấy.”

Đọc thêm list ngôn tình sắc

Bác sĩ không hề khuyên anh nữa, cùng anh quan sát, nói tình hình cha anh một lúc, sau đó im thin thít xoay người rời đi.

Nguyên Cảnh Khôn như cũ đứng thẳng ở bên phía ngoài phòng bệnh, không muốn rời đi, trong một ngày hôm nay đã phát sinh quá nhiều chuyện, trọn vẹn làm biến hóa hoạt động thường ngày của anh, cũng hoàn toàn thay đổi cuộc sống đời thường của anh sau đây.

Nguyên Cảnh Khôn thế nào cũng không nghĩ tới, như mọi hôm tan tầm, về đến nhà lại nhìn thấy một cảnh tượng: Từ ngoài vào trong dán biểu ngữ giục nợ, trên tường phun sơn những từ ngữ ô ếu khó coi, cửa phòng bị phá hỏng, ở trong phòng là 1 mảng cảnh tượng hỗn độn, trên bề mặt đất vương vãi đầy những mảnh vỡ, phụ vương ôm mẹ đã ngất đi, ánh nhìn mê mang, miệng không dứt gọi tên mẹ.

Nguyên Cảnh Khôn hoảng hốt, chạy tới bên người thân phụ, không hỏi được đến tột cùng phát sinh chuyện gì. Trước phải đem mẹ mang đi bệnh viện, bên trên đường đến bệnh viện mẹ đã xong xuôi hô hấp.

thân phụ anh chịu không nổi đả kích này, xuất huyết não trong nháy mắt liền ngã xuống hôn mê chết giả. Cũng may, cấp cứu kịp thời, cứu được tính mạng chỉ là không ổn định không tỉnh lại.

Nguyên Cảnh Khôn từ lúc phụ vương chưa hôn mê tự nghĩ lại đại khái đã hiểu chuyện vừa xảy ra. Thân phụ do muốn trả tiền shop, liền đi vay nặng lãi. Nào ngờ, cửa hàng thay thế sửa chữa ô tô trượt dốc, không còn trả nợ đúng hạn. Người cho vay đuổi đến tận cửa, dùng ngữ điệu đe doạ, đem tổng thể vật dụng trong nhà đập vỡ, mẹ chịu kinh hách, bệnh tim tái phát, đang sống sờ sờ thì bị hù chết.

Nguyên Cảnh Khôn không thể tin người luôn trầm ổn như phụ vương mình lại rất có thể làm nên chuyện hồ đồ này, không những hại chính mình còn hại chết cả mẹ.

trong vòng một ngày, Nguyên Cảnh Khôn chịu qua đủ loại bất hạnh nhà tan, mẹ chết, thân phụ thì bệnh. Không kịp để bi lụy, đã có 1 đống vấn đề cần xử lý. Thi thể mẹ còn trong phòng xác, phải sớm tổ chức an táng. Cha thì còn ở trong nhà quan sát, lại phải đóng trả viện phí. Bao nhiêu chuyện Ngôn tình hoàn thời điểm ngày hôm nay, làm anh đau đầu còn nghĩ đến chuyện đi vay nặng lãi.

hàng chục ngàn chuyện xảy ra, lý trí không rõ ràng lắm.

Nguyên Cảnh Khôn mang đi mệt mỏi, mang theo buồn, mang đi vô tận sầu bi rời khỏi bệnh viện.

Trời tháng sáu, chói chang. Vừa rồi trời còn đẹp, lúc này cư nhiên mây đen che kín, một hồi sau mưa to chắc sẽ đổ xuống.

Nguyên Cảnh Khôn hiện tại tâm tình với thời tiết giống nhau, tối tăm không cách nào thoát khỏi.

Bước từng bước nhỏ, đi xuống bậc thang. Trước mặt đột nhiên có 1 nam nhân cản đường anh. Nguyên Cảnh Khôn âm thanh vô lực nhưng lại lễ phép:” Ngài làm ơn tránh đường”

“Nguyên tiên sinh, tôi tìm anh.” Đứng ở trước mặt anh không phải ai khác, chính là Cảnh Hâm.

Nguyên Cảnh Khôn ngẩng đầu lên, nhìn để ý cậu, một gương mặt không quen, không có bất kì kí ức nào: “Thực xin lỗi, tôi xa lạ biết ngài.”

“Bất quá tôi lại biết Nguyên tiên sinh, lão tổng của mình có chuyện vô cùng quan trọng muốn nói với anh.” Cảnh Hâm ngữ khí nhã nhặn.

“Lão bản của cậu?” Nguyên Cảnh Khôn nhíu mày. “Thực xin lỗi, tôi hiện tại không nghĩ ra bất kì ai, nếu có việc, mời contact đến công ty” Anh đem Cảnh Hâm nghĩ là khách của công ty kiến trúc.

“Nguyên tiên sinh, anh hiểu lầm. Tôi tìm anh, không hẳn vì quá trình, mà là sự riêng.” Cảnh Hâm phân tích và lý giải.

“Việc riêng? Thực xin lỗi, tôi nghĩ là ngài nhận lầm người, tôi căn bản xa lạ ngài, càng cùng lão bản của ngài lạ lẫm, ngại quá tôi còn tồn tại việc cấp cần xử lý” Nguyên Cảnh Khôn vòng qua hắn, không muốn cùng hắn dây dưa.

“Ai…… Nguyên tiên sinh!”

Cảnh Hâm câu nói kế tiếp chưa kịp nói ra, lại thấy Cung Hi Nặc mở cửa xe đi ra kéo Nguyên Cảnh Khôn, đem anh nhét vào trong xe, khỏe mạnh tạm dừng hoạt động xe, nhanh chóng khởi động nghênh ngang mà rời đi.

Nguyên Cảnh Khôn bất thình lình bị chuyện vừa xảy ra doạ cho nhảy dựng, không kịp phản ứng, tuỳ để y kéo vào trong xe, thẳng đến khi ổn định, xe đã rời đi mới tinh thần được vấn đề.

” Cậu rốt cuộc muốn làm gì? Cậu là ai?” Thanh âm tràn đầy kinh hoảng cùng lúng túng.

“Đừng sợ, tôi sẽ không còn làm anh bị thương” Cung Hi Nặc xuyên thẳng qua gương chiếu hậu chú ý biểu tình ngạc nhiên của anh..

“Cậu, các người đừng có quá phận! Tiền tôi nhất định sẽ trả cho các người, nhưng tôi cũng có thể có thể khởi tố cậu đấy!” Nguyên Cảnh Khôn nghĩ y là người của lũ vay nặng lãi.

Cung Hi Nặc sửa lại: “Anh hiểu lầm, tôi không hẳn tìm anh gây bất tiện, tôi tìm anh, có chuyện khác.”

Nguyên Cảnh Khôn tràn trề ngờ vực, muốn xuất hiện xe nhảy xuống, dùng sức kéo, mới phát giác cửa xe bị Cung Hi Nặc khoá chặt.

Một đường chạy như điên rồi dừng lại trước một phòng trà cao cấp.

Cung Hi Nặc đi trước xuống xe, xuất hiện xe cho Nguyên Cảnh Khôn, Nguyên Cảnh Khôn theo bản năng mà muốn chạy trốn thì bị Cung Hi Nặc gắt gao bắt lấy cánh tay.

“Đi cùng tôi”

Không cho lý giải, Nguyên Cảnh Khôn bị hắn mang vào phòng trà, phục vụ phòng trà thấy Cung Hi Nặng liền dẫn y đến phòng riêng.

“Không cần những người, không có chuyện gì không cần vào”

Xem thêm list truyện đam mỹ ngược

Cung Hi Nặc phân phó đáp ứng, chờ đến khi đáp ứng sinh rời đi, liền khoá trái cửa, xoay người thấy biểu tình khó hiểu trên mặt Nguyên Cảnh Khôn, mới dần dần định lý giải.

“Anh ngồi xuống đi, tôi có chuyện muốn nói với anh.”

Nguyên Cảnh Khôn không biết Vì Sao, trong tiềm thức đối y tràn trề tín nhiệm, trong trái tim cảm thấy y Chưa hẳn là người xấu, sẽ không còn đối đối với anh tạo thành bất kì thương tổn nào.

Hai người sau thời điểm đã ngồi ổn định, Cung Hi Nặc ngữ khí thong thả mà đem việc y muốn nói cho Nguyên Cảnh Khôn, Nguyên Cảnh Khôn nghe kết thúc kinh hãi, nửa ngày không nói đc gì, bình ổn xúc cảm một lúc, mới mở miệng: “Cậu nói đó là thật sự?”

“Tôi Nguyên Nhân phải lừa anh? Hiện tại thời hạn không thể nhiều, tôi hy vọng anh rất có thể hảo hảo suy nghĩ một chút, này so với anh mà nói, là 1 trong thời cơ xuất sắc.” Cung Hi Nặc hiển nhiên đã biết đc anh chạm mặt phải bất tiện.

Bất quá, Nguyên Cảnh Khôn không hề nghĩ ngợi, quả quyết cự tuyệt: “Không có khả năng! Tôi tuyệt đối hoàn hảo sẽ không còn đáp ứng ĐK của cậu, tôi không cần cậu trợ giúp.”

Nói giỡn, anh hiện tại và đúng là nợ ngập đầu, nhưng mà bảo anh đi sinh con trả nợ, không hẳn trên mức cần thiết hoang đường đi.

Đường đường bảy thước con trai, làm sao rất có thể sinh con?

Đọc thêm list full Truyện bách hợp h

Cung Hi Nặc thấy anh thái độ quyết cự tuyệt, không cấm hảo ngôn khuyên bảo: “Nguyên Cảnh Khôn, anh phải ghi nhận rằng tình cảnh của anh hiện thời, trừ tôi, không người nào rất có thể giúp anh, thân phụ anh bị bệnh, tính mạng hiện tại đang nằm trong tay anh!”

Lập tức chọc trúng điểm yếu kém của Nguyên Cảnh Khôn.

Đúng vậy, vay nặng lãi rất có thể chậm rì rì trả hết, đó là, phụ vương đang bệnh chờ không kịp.

Nhưng, trường hợp lại khẩn cấp, anh cũng không hề bán đứng tự tôn, vì một nam nhân mà sinh con.

” Tôi tuyệt đối hoàn hảo sẽ không còn đáp ứng cậu, cậu hết hi vọng đi. Đấy là không tồn tại khả năng!” Nguyên Cảnh Khôn vùng lên, sẵn sàng rời khỏi.

Cung Hi Nặc giữ chặt cổ tay anh, ai ngờ, Nguyên Cảnh Khôn trở tay đem tay y bắt lại: “Nếu cậu mà còn động tay động chân, tôi dây liền không khách khí”

“Xem ra anh cũng luyện qua!” Cung Hi Nặc khóe miệng hơi hơi giương lên, kỳ phùng kẻ địch, làm sao rất có thể bỏ qua.

Cung Hi Nặc đem thân thể chắn trước, đùi phải dịch rời dùng sức, ghì lấy chân trái Nguyên Cảnh Khôn để cho anh không hề động đậy.

Nguyên Cảnh Khôn không cam lòng yếu thế, cố dùng sức, muốn đẩy y ra.

Cung Hi Nặc một cái tay khác giữ lấy bờ vai của anh, kéo người anh, đè ở trên bàn trà.

Mặt đối mặt, mặt dán mặt, khoảng cách quá gần, bao nhiêu lỗ chân lông rất nhỏ dại trên bề mặt đối thủ đều rất có thể thấy được ví dụ.

“Anh nghe cho rõ, hiện tại, chỉ có tôi mới hoàn toàn có thể giúp anh!” Cung Hi Nặc muốn cho anh nhận rõ trước mặt tình thế.

“Cậu nghe đây, hiện tại, tôi bắt đầu cự tuyệt cậu!” Nguyên Cảnh Khôn thân thể giẫy giụa, lại không cách nào dịch rời.

Cung Hi Nặc kéo anh lên: “Tôi hi vọng anh có thể hảo hảo quan tâm đến ví dụ. Mười tháng không ra khỏi cửa lại đổi lấy được tính mạng của thân phụ anh, rốt cuộc có đáng giá hay không.”

Nguyên Cảnh Khôn đứng thẳng người, chỉnh lại ăn mặc quần áo, thái độ kiên quyết: “Tôi tuyệt đối hoàn hảo không thỏa hiệp”
Chúc bạn đọc truyện Đam mỹ sinh tử văn thì ra anh yêu em vui vẻ