Lý Do anh lại thích tôi là chuyên mục truyện xuyên thẳng qua thời không kể về chàng lính đặc công thụ & chàng công của giới tinh anh, đọc truyện ngay bạn nhé!

trình làng truyện đam mỹ Vì Sao anh lại thích tôi

Tác giả: Tiêu Đường Đông Qua
Thể loại: đam mỹ sủng, xuyên không

Trích đoạn truyện Lý Do anh lại thích tôi

Khúc Quân and những anh em ngồi trong buồng phi cơ, họ sắp nhảy dù tiến hành nghĩa vụ giải cứu bậc nhất.

“Tôi có chút khẩn trương.” bằng hữu của Khúc Quân, Trần Đại Dũng nói.

“Khẩn trương gì chứ? Không phải chỉ là đi kiếm nhà vi khuẩn học đó sao? Chỉ lúc nào phi cơ đâm sầm xuống đất thì cả đội mới tạch hết.” Khúc Quân vô tâm vô phế nói.

“Phỉ phui cái miệng thúi! Tôi đây mới không khẩn trương vì cái nhiệm vụ này đâu! Tôi là đang lo sau khoản thời gian trở về, Tiểu Hồng lại quấn lấy tôi!”

“Tiểu Hồng xinh xắn như thế mà cậu lại chê à? Tôi thấy cậu lúc nào cũng cười đùa với nam nhi hết? Đừng nói là cậu thích tôi đấy nhá!” Khúc bày ra tầm dáng sợ sệt nhìn Trần Đại Dũng.

“Biến đê! Hiện thời mỗi lần tôi đi nghỉ phép đều phải cải trang mới dám ra khỏi doanh trại! Tuần trước tôi chui vào xe cứu viện giả bộ làm người khiêng nước! Từ đầu đến chân tôi toàn là mùi các giọt mồ hôi thúi hoắc ra đấy! Chưa chắc chắn tên đó có mắt thánh hay sao mà nhận biết tôi ngay, đã thế còn đè tôi xuống, rồi chào cờ! Tiếp đến tôi giả trang thành đầu bếp doanh trại, bôi trét đầy máu heo lên mặt, kết quả tôi vừa mới bước đi ra khỏi xe hậu cần, tên đó liền đè tôi, rồi chào cờ! Vào cuối tuần này, tôi giả trang thành một ông già! Tôi còn tìm mấy chị y tá bên đội ngũ cấp cứu nhờ vẽ giùm nếp nhăn phía trên mặt cho tôi, thế mà Tiểu Hồng vẫn phân biệt tôi!! Mọe nó, ngay cả một ông lão cũng nhận ra! Đè tôi xuống…” (Chắc ai cũng biết ‘chào cờ’ = ‘dựng liều trại’ là gì nhỉ…)

“Rồi chào cờ?” Khúc Quân vui nhộn nháy mắt ra hiệu.

Nếu không hẳn chúng ta đã thắt dây nịt bình yên, bền vững Trần Đại Dũng sẽ lao tới đá văng Khúc Quân ra khỏi phi cơ!

“Cậu nói xem, cho dù tôi có cải trang thành bất kì bộ dáng nào đi nữa, Nguyên Nhân Tiểu Hồng vẫn luôn hoàn toàn có thể nhận ra?”

Nhìn Trần Đại Dũng phiền não và ưu thương, nhưng trong mắt Khúc Quân thì lại thấy cậu ta đang khoe mẽ.

“Cậu nói tên đó có phải là người không hả? Một ông già khô quéo vậy mà cũng có thể chào cờ được? Tôi không muốn chung chạ với tên đó đâu!”

“Khúc Quân, tôi là 1 thằng đàn ông sườn lưng hùm vai gấu, còn Tiểu Hồng kia lại mảnh khảnh nhỏ xíu yếu như vậy, tôi sao nỡ uýnh người ta chớ?”

“Nếu không nỡ đánh người ta thì cứ đè lại thôi! Nhìn cậu đô con như vậy mà tự nhận mình là bé xíu thỏ trắng sao?” Khúc Quân lắc lắc ngón tay út.

Trần Đại Dũng tức hộc máu “Khúc Quân! Cái brand name xấu xa ác nghiệt này! Ông đây cũng sẽ chúc cậu trong tương lai dù là biến thành bộ dáng gì, tránh né ra làm sao, giấu giếm ra làm sao thì sau cuối cũng bị người ta moi ra, rồi chào cờ!!”

Khúc Quân híp mắt đắc ý “Không sao không sao! Nếu là mỹ nhân như Tiểu Hồng thì tôi tình nguyện nha!”

Trần Đại Dũng hừ một tiếng “Quên nói cho cậu biết, Tiểu Hồng là nam.”

Khúc Quân lòi ra biểu tình bị sốc toàn tập “Cái gì—-”

Cửa buồng lộ diện, toàn bộ những chuyên viên vùng lên theo thứ tự chuẩn bị nhảy dù.

Khúc Quân thi hành nhiệm vụ Ngoài ra tam quan của cậu bị vỡ vụn vì câu nói ‘Tiểu Hồng làm nam’ của Trần Đại Dũng.

Khi bọn họ tới xác phi cơ bị rơi, Khúc Quân & Trần Đại Dũng hội họp rồi ra quyết định đi về phía khoang phi cơ.

bọn họ tốn không ít công sức mới mở được cửa khoang phi cơ.

Khúc Quân và Trần Đại Dũng cùng nâng súng lên tiến vào.

Dường như nghe nói trong đoàn phân tích sinh ở trong phòng vi khuẩn học họ Lăng này có một tên gián điệp được một nhóm chức phạm pháp phái đến, trong quá trình tranh đoạt cái rương đựng kháng thể virus có khóa mật mã của giáo sư Lăng đã xảy ra trận tai nạn này.

những đội viên khác cũng đã tới gần, một tổ đứng đề phòng ở bên ngoài phi cơ, một đội đi theo Khúc Quân và Trần Đại Dũng vào trong.

những nhân viên y tế ban đầu kiểm tra các nhân viên còn sống trong khoang phi cơ.

Người lái phi cơ đã chết, còn phó lái thì bị hôn mê.

Khúc Quân nâng súng, cẩn trọng tiến lên, cậu thấy một người con trai trẻ tuổi ngồi phụ thuộc khoang phi cơ, bên trên cổ tay trái bị khóa chung với một cái rương màu đen.

“Đã tìm thấy! Đây nhất định là giáo sư Lăng!”

Khúc Quân lập tức rút súng về, đi tới kề bên người con trai kia, chạm lên cổ tay của y “Mạch vẫn còn đấy đập!”

Cậu vươn tay từ từ nâng đầu của đối thủ lên, chỉ thấy nơi giao tiếp đầu với khoang phi cơ có một vết máu đỏ sẫm, xem ra là đụng không nhẹ.

“Này, anh là giáo sư Lăng à?”

chẳng thể nào đâu, giáo sư Lăng trẻ tuổi đến vậy sao?

Cho dù đã nhắm mắt lại cũng có thể có thể nhìn ra ngũ quan tinh tế nhưng đầy khí vị con trai của người này, hơn nữa còn tồn tại vóc dáng học thức tinh anh, hệt như Trần Đại Dũng đã nói ‘Mùi vị của bộ phận trí thức’ vậy, Khúc Quân ít đọc sách nên không kiếm ra từ ngữ để biểu đạt người con trai này.

Nhưng trong mắt Khúc Quân, y là mỹ nhân nhất, đẹp hơn cả nam và nữ.

“Anh ta là giáo sư Lăng!”

Tiểu đội trưởng của Khúc Quân chạy đến xác nhận, sau đó hô to kêu nhân viên cấp cứu tới.

“Nơi này quá chật, chúng ta phải đưa người ra phía bên ngoài trước!” Khúc Quân nâng đầu giáo sư Lăng nói.

bây giờ, mi mắt của giáo sư Lăng hơi run nhẹ, sau đó từ từ mở mắt ra.

Đó là một đôi mắt lạnh như băng, nhưng trong trẻo hơn Khúc Quân đã nghĩ.

“Chòi má, giáo sư Lăng anh đừng có bất chợt mở mắt trừng người ta thế chứ! Để tiểu gia tôi mang anh về nhà!”

Vết máu bên trên trán nhanh chóng chảy vào trong ánh mắt của giáo sư Lăng, Khúc Quân tiện tay với tấm rèm giúp y lau khô vết máu, tiếp nối nâng gáy của y lên, đỡ người nằm lên cáng cứu thương đc nhân viên y tế mang đến.

Đọc thêm thể loại truyện Ngôn tình hoàn

Vất vả một hồi mới ra khỏi buồng phi cơ, người đang khiêng cáng cứu thương đi phần bên trước tự nhiên bước hụt chân té lộn nhào ra đất, mắt thấy đầu của giáo sư Lăng sắp hôn đất, Khúc Quân phản ứng nhanh chóng, nửa quỳ xuống vươn tay đỡ lấy gáy của giáo sư Lăng.

Giáo sư Lăng mới nhắm mắt vừa nãy đột nhiên lại mở mắt ra nhìn cậu.

Nói thật, Khúc Quân rất khó tin là đôi mắt đó lại thuộc sở hữu một vị học giả.

ánh mắt của y rất thâm sâu, rất xa xôi, giống như ẩn chứa một luồng sức khỏe vô hình nào đấy, muốn nhấn chìm Khúc Quân vào vực sâu.

“Cám ơn! Cám ơn!” lời nói cảm kích của nhân viên y tế để cho Khúc Quân tỉnh người lại.

Cậu cúi đầu nhìn giáo sư Lăng, sau đó cười “Ây da! Giáo sư Lăng, tiểu gia vừa lại cứu anh thêm 1 đợt tiếp nhữa đấy! Tiểu gia tên là Khúc Quân, sau này anh nhớ báo đáp nhé!”

“Được rồi! Được rồi! Cái tật xấu thích nói nhảm của cậu bao giờ mới chịu sửa hả! Mau rút khỏi đây thôi!” Đội trưởng gõ một cú vào gáy cậu.

Khúc Quân vùng lên, bất mãn nói “Anh lúc nào thì cũng nói chỉ số thông minh của tôi không đc cao, thế mà cứ gõ gáy người ta hoài! Càng gõ càng ngu đó!”

Phi cơ không còn hạ cánh xuống nơi này được, sau khoản thời gian phong tỏa vị trí, giáo sư Lăng vốn là người của tập đoàn Cự Lực liền đc chúng ta phái trực thăng tới chở đi.

“Khúc Quân, cậu nhìn thấy mặt của giáo sư Lăng kia rồi à? Nghe nói chỉ số lanh lợi của anh ta vượt hơn 200 lận đấy, nếu so sánh với bọn họ, hai đứa mình là xe ủi đất, còn người ta là máy bay bên trên trời.” Trần Đại Dũng khoác tay lên vai Khúc Quân.

“Thấy mặt rồi! Ế khoan! Cậu đừng có đánh trống lảng! Cậu nói Tiểu Hồng là nam à?”

“Đúng vậy! Hù chết tôi!”

“Cậu bị tên đó đè? Có lộn không vậy trời?!”

“Tôi đã nói với cậu việc chào cờ và cái mặt đẹp của tên đó méo liên quan tới nhau! Tên đó chỉ việc phất tay một cái là đè chết ông đây rầu!”

“Tôi mới không tin đâu! Giáo sư Lăng kia cũng đẹp, nhưng khi chạm mắt với anh ta thì tôi cũng đâu có cảm xúc sẽ không cưỡng lại đc mà chào cờ chứ! Cậu không đc thì cứ nói là không được đi!”Khúc Quân khinh bỉ liếc xéo Trần Đại Dũng.

“Bộ thằng nhóc cậu chưa biết câu nói ‘Núi cao còn có núi cao hơn’ à? Anh hùng chân chính lợi hại từ trước đến giờ đều không có chỉ nhờ vào sức mạnh thôi đâu! Là kỹ thuật đó! Cậu chờ vị giáo sư họ Lăng kia dưỡng thương lành rồi phong độ nhẹ dịu đứng trước mặt cậu…”

“Tôi sẽ nói với anh ta, tôi đã cứu anh, tôi không muốn nhiều đâu, năm triệu là đc.” Khúc Quân liếc Trần Đại Dũng.

“Cứ chờ đó đê, chưa biết ai sẽ chết vào tay ai đâu.”

Trần Đại Dũng vừa mới đi về trước nửa bước thì bị Khúc Quân đạp một cú vào lưng.

“Khúc Quân chết bầm! Dám đạp eo ông đây! Ông đây sẽ nguyền rủa ranh con nhà cậu cả đời bị người ta đè, mãi mãi không trở nổi mình!”

“Im cái miệng thúi đê!”

Ba ngày sau, Khúc Quân ngừng ca trực, trở về nước nghỉ phép.

Khi cậu vừa mới khui chai bia và ngồi trên sofa bật ti vi xem thời sự thì chuông cửa vang lên.

“Chào ngài Khúc Quân, Cửa Hàng chúng tôi là tổ viên trong hạng mục ‘Tư duy thâm tiềm’ (tiến sâu vào tư duy, suy nghĩ) của tập đoàn Cự Lực. Chúng tôi cần anh tiến vào trong tiềm thức của một nhà vi khuẩn học bị hôn mê sâu, cứu anh ta tỉnh lại.”

“Hả? Là ai?”

“Lăng Mặc.”

Tôi không hẳn là đồ ngu…. Nhỉ?

Khúc Quân ngồi bên trên vỉa hè ngoài cổng trường, trong miệng ngậm một cọng cỏ đuôi chó, cặp sách tùy tiện vứt sang 1 bên, dù sao cũng không phải lo ngại lắng có người cướp mất.

Cậu bị nghiện thuốc lá, nhưng bây giờ đã hết như trước nữa, đi tới đâu là được bạn bè trong đội ném cho một điếu thuốc. Mà hiện tại cậu mới có mười bốn tuổi, nếu như ngậm một điếu thuốc trong miệng thì bền vững sẽ bị đội ngũ thầy cô giàu chức trách dạy dỗ và niệm cho cậu nghe một bài kinh về tương lai tươi vui của mầm non giang sơn, cần thiết là trong túi cậu chỉ có năm đồng, nếu mua thuốc lá thì sáng mai sẽ không tồn tại cơm ăn— Khúc Quân gọi đây là ‘Phiền não thời niên thiếu’.

dù là thể Dùng thử lại ‘tuổi dậy thì’một lần nữa, nghe thì giỏi đẹp đấy, nhưng Khúc Quân cậu thật sự siêu cấp đáng ghét thời thanh xuân niên thiếu này.

Xem thêm Truyện đam mỹ hiện đại

chính vì không ít thiếu niên cô gái trong thời thanh xuân này ăn no rửng mỡ, toàn thích làm mưa làm gió phản nghịch, cơ bản không thèm suy xét cảm nhận của người khác, mà đối tượng người dùng cậu phải ngồi xổm trông xem là nhân vật chính đại diện thay mặt cho tính cách đó – Lăng Mặc.

Cậu nhận nhiệm vụ sắp tới là để tiếp cận Lăng Mặc, đạt được sự lòng tin của y, sau đó nói cho y biết ‘Người đồng đội, đừng ngủ nữa, còn nếu không chịu ngồi dậy thì chú em có khả năng sẽ bị đưa vào lò hỏa táng đó!’

Nhưng tiến độ của nhiệm vụ trước mắt của cậu là một trong những vô danh tròn trĩnh, bởi vì cậu đã tới đây hơn một tháng rồi mà chỉ nói được khoảng chừng ba câu với Lăng Mặc. Không chỉ có vậy cái giá gọi là ‘trao đổi’ này bao gồm ánh nhìn lạnh như băng của Lăng Mặc mỗi lúc nhìn cậu & ý nói ‘Đây là 1 trong những kẻ ngu’.

Ờm… Còn có một chuyện làm Khúc Quân đau đầu là, sau thời điểm cậu sắp tới liền bắt gặp cả người mình vốn là màu da lúa mạch, dáng người tràn đầy sức bậc and dẻo dai trước kia giờ hoàn toàn biến thành— Một thằng nhóc béo núc ních!

Khúc Quân thở dài một hơi, con người cậu không có ưu điểm gì, ngoại trừ lạc quan.

Sau ngày thứ nhất tới nơi này, cậu nhìn mình trong gương, bi quan được ba giây liền vui mừng hớn hở ra mặt— dáng người bụ bẫm chứng tỏ thân thể này không tồn tại thiếu ăn! Nghĩ lại lúc ở thực chất cậu đi thi hành nhiệm vụ, chỉ toàn gặm lương khô nhạt nhẽo, có lúc còn không đc uống vài ngụm nước, mà còn phải nằm phục kích một ngày dài ở trong rừng rậm nhiệt đới nóng cháy da, và đúng là quá đáng thương! Còn bây chừ, cậu muốn ăn thì ăn, muốn mập thì mập, không cần ai quản!

giờ đây, cậu nhóc béo sáng sủa đang nhìn những học viên đi khỏi con đường trước mặt, bọn họ mặc đồng phục thể dục màu xanh lá cây y hệt như cậu, Color nhìn có hơi cũ, nhưng nhiều phần đều đem lại bầu không gian tràn đầy sức sống của thời thanh xuân. Dáng vẻ của các học sinh này mặc đồng phục thể dục thoáng rộng, ẩn hiện đi xuống đường nét rắn chắc, có vẻ đẹp của độ tuổi mới lớn, không giống Khúc Quân— đồng phục thể dục thoáng rộng mà lại mặc thành dáng vẻ của quả bóng lớn.

trong khi Khúc Quân sắp niệm xong xuôi câu ‘Thời thế an ổn, năm tháng yên bình’, phương châm Lăng Mặc của cậu rốt cuộc cũng xuất hiện.

Thiếu niên đó đút hai tay vào trong túi áo, đồng phục học viên của y trông cũ hơn những đứa khác nhiều, nhưng rất là thật sạch sẽ. Mặc dầu chỉ nhìn đc gò má của y, ngũ quan còn chưa nảy nở, mặc dầu xinh đẹp nhưng không mất đi nét anh khí, còn có lưng thẳng tắp and tiếng bước chân trầm ổn không hợp với lứa tuổi.

Vẻ mặt của y thờ ơ, trong ánh mắt lóe lên sự lạnh mát, tương tự như quả đât ồn ào xung quanh không có liên quan gì đến mình, nhưng đc cái là đôi lúc có vài đứa phụ nữ học cùng trường liếc trộm y.

Khúc Quân rất ngưỡng mộ loại khí chất của nam chính trong số MV về đề tài thanh xuân.

Một đóa hoa cao siêu ghẻ lạnh như vậy, chỉ có thể đứng nhìn xa xa, cũng không có gan lại gần!

Lúc trước Khúc Quân cảm nhận thấy nghĩa vụ này chỉ bé dại như con kiến, nhưng bây chừ ngẫm lại thì chẳng khác gì một nhiệm vụ phải lao qua mưa đạn bão bom, độ khó còn cao hơn cả cái việc xuyên qua không gian để đến trái đất siêu nhiên gì đó.

Nhìn kỹ một chút, phía trên mặt tên này, bên trên người, trong cả một cọng tóc cọng lông đều vết rõ hàng chữ ‘Người sống chớ lại gần’.

Cũng may là Khúc Quân cậu có da mặt dày, mà cả cơ thể này cũng dày béo nốt!

Cậu vùng lên, đi được khoảng hai bước thì chợt nhớ ra nào đấy, cậu liền xoay người lại cầm cặp sách lêm rồi đeo sau sườn lưng.

Đi theo y suốt một đoạn đường, Khúc Quân vẫn chưa nghĩ ra Nguyên Nhân tiến lên bắt chuyện— Sớm biết vậy lúc trước cậu đã đồng ý để Trần Đại Dũng dạy cho cậu ‘100 chiêu cua gái’ rồi, khỏi phải chịu khổ như hiện nay.

Khoan đã… Lăng Mặc Chưa hẳn em gái, nếu thật sự muốn dùng cách cua gái để tiếp cận cậu ta thì e là sau này có muốn làm người qua đường cũng khó à.

trong những khi Khúc Quân còn đang Để ý đến lung tung, phía trước có vài tên côn đồ đi tới trước mặt Lăng Mặc, cản đường của y lại.

“Ồ, nhìn xem ai đây? Là học viên đứng top huyền thoại, hay là bảo vật trong tim của mấy ông thầy bà cô cổ hủ kia?”

Lăng Mặc dừng chân lại, không có replay, cũng không thèm liếc nhìn chúng ta, mà là né qua một bên rồi đi tiếp, nhưng rất nhanh bị cản lại.

“Khoan đi đã! Bằng hữu bọn này thèm hút thuốc nhưng lại không đem theo tiền, không bằng chú em mời đàn này điếu thuốc đi?”

Khúc Quân đứng cách đó không xa nhìn, ngoẹo đầu cân nhắc một lát, đám côn đồ cắc ké này Ngoài ra là học ở trường dạy nghề sát bên.

Nghe nói trường dạy nghề này chỉ việc có tiền là được nhập học, cho nên trong các số ấy phần nhiều là lưu manh đầu đường xó chợ. Tất nhiên cũng không hề lắc đầu kề bên còn có những thanh thiếu niên cần mẫn học tập & có trình độ chuyên môn giỏi, nhưng đám côn đồ vây quanh Lăng Mặc này chắc chắn không nằm trong số ấy, thường hay chặn đường cướp tiền của học sinh ở gần đây.

Ở khoảng năm kia, có các học viên vì không có tiền nên bị đàn chúng chặn lại and đánh đập, vụ việc lớn đến nổi khiến cho giáo viên lúc tan học phải đi tuần tra bao quanh, mới để cho đám côn đồ này ngoan ngoãn được một thời gian, nhưng tiếp nối lại không nhịn đc thường xuyên đi gây chuyện.

Lăng Mặc vẫn không nói gì, liên tiếp né qua 1 bên rồi đi tiếp.

Khúc Quân phun cọng cỏ đuôi chó ngậm trong miệng ra, cất bước theo sát phía sau.

dù rằng với mắt nhìn của Khúc Quân, cậu biết loại hình của Lăng Mặc là ‘Mặc ăn mặc quần áo thì gầy, cởi ra mới được chút thịt’, nhưng mà coi đi, một đứa nam nhi mười bốn tuổi đầu, nếu trong hoàn cảnh đó mà bày ra dáng vóc ‘Cao lãnh chi vương’ thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đánh công hội đó!

“Ê, chú em tên là Lăng Mặc phải không? Chú em đi đâu vậy? Bộ tai điếc sao không nghe bầy anh kêu chú em mời điếu thuốc hả!”

Tên côn đồ cầm đầu kia Bên cạnh đó tên là Trình Trì, phụ vương gã là làm chủ xưởng may ăn mặc quần áo hãng gì đó, thi không đậu trung học, không dừng lại ở đó cũng không đọc sách nhiều, cha gã liền tiêu tiền đưa gã vào học trường dạy nghề. Không biết là học không vô hay chương trình học ít quá mà thư thả sinh nông nổi, kéo bè kết cánh đi cướp bóc tách.

Nhưng một màn này trong ánh mắt của Khúc Quân chẳng khác gì 1 trong các buổi trình bày cosplay tấu hài, tóc tai ăn mặc quần áo của đám côn đồ này rất ‘hợp thời’, hơn thế nữa còn là đám ‘bắt nạt kẻ yếu’ trong góc nhìn cậu.

Lăng Mặc tựa hồ không nhịn nổi nữa, nhàn nhạt đáp trả một câu “Không có tiền.”

Ngoài phát biểu kiến tạo bài trong lớp, Khúc Quân rất ít khi đc nghe Lăng Mặc thì thầm.

Giọng nói của y rất riêng, y như là tiếng vang thanh thúy của hai viên ngọc đụng vào nhau.

“Không có tiền?” Trình Trì lòi ra thú vui chuẩn mức của kẻ xấu, gã vươn bàn tay tới, khi mấy ngón tay sắp chạm vào gò má của Lăng Mặc thì bị y tránh được “Úi chà, chú em lớn lên đẹp phết, nếu là đàn bà thì giỏi rồi!”

Một tên sau lưng Trình Trì kêu lên “Không có tiền thì làm chị dâu của đàn này đi, lấy thân báo đáp!”

những tên sót lại phá lên cười.

ánh nhìn của Lăng Mặc lạnh xuống, y lừ đừ nghiêng mặt qua một bên, hất cằm, Khúc Quân nhìn tay y co lại thành nắm đấm, đoán chừng Trình Trì e là khó giữ đc cái răng cửa của mình!

trong lúc Trình Trì còn đang cười ngặt ngoẽo, Khúc Quân tự nhiên chạy tới chen ngang giữa gã and Lăng Mặc, vươn tay đưa năm tờ tiền đến trước mặt Trình Trì.

“Cái đó… Anh Trình… Em có năm đồng, hẳn là đủ cho các anh đi mua thuốc lá nhỉ?”

Khúc Quân lòi ra niềm vui gần gũi, một tay khác đẩy Lăng Mặc, ý kêu y mau đi đi.

Khúc Quân vốn cho là Lăng Mặc sẽ băn khoăn một hồi, nhưng không ngờ y lại dứt khoát xoay người rời đi!

y hệt như phất tay áo một cái, cả người liền bặt tăm tiêu.

Đây cũng quá giống trong tiểu thuyết kiếm hiệp huyền nhuyễn đi!

“Này! Đàn tao đang nói chuyện với Lăng Mặc, liên quan gì đến mày!” Trình Trì đẩy Khúc Quân một cái, nhưng là… không bán ra đc.

“Các anh chẳng phải là muốn hút thuốc à? À mà nếu không phải lo ngại thì để em làm chị dâu các anh cho?” Khúc Quân tiếp tục cười hỏi.

Trình Trì tính liên tiếp đẩy cậu ra thì bỗng sửng sốt.

“Mày nói cái gì?”

“Em nói là— Để em làm chị dâu của các anh nha?” gương mặt núc ních đầy thịt của Khúc Quân liên tục cười.

Trình Trì mém xíu nữa là bị sặc nước miếng.

“Đồ béo chết bầm! Mẹ nó có phải mày bị điên không!”

“Vậy thì rốt cuộc các anh muốn năm đồng hay muốn em làm chị dâu?” Khúc Quân nhìn năm tờ tiền bị Trình Trì bóp nhăn nhúm trong tay.

“Nói nhảm! Đồ béo chết bầm mày muốn ăn đòn hả!”

“Em cho các anh tiền, thế mà các anh lại đánh em! Vậy thì ngày mai em nói với Anh chị em của chính bản thân mình là cho tiền vẫn bị đánh! Chẳng thà không cho còn hơn!”

Khúc Quân chính nghĩa nói.

Trình Trị ngẩn người, kế tiếp không nhịn được đẩy cậu ra “Biến! Cút! Xéo!”

Mấy tên còn sót lại nhìn nhau, hoàn toàn không ngờ mọi chuyện lại cải cách và phát triển tới mức này.

Khúc Quân lập tức xoay người đi theo hướng của Lăng Mặc.

Cậu thầm tưởng tưởng lại một màn vừa mới rồi, nếu như ở thực tại, cậu vốn không cần— cống hiến năm đồng kia, mà rất có thể trong tầm mười giây xử sạch đám cắc ké này.

Quyền trước tiên sẽ đấm thẳng vào mặt Trình Trì! Sau đó đá xéo qua tên bên trái, thuận thế tung đòn đánh ngã tên bên phải! Tiếp theo đạp lên đầu gối của tên còn sót lại, vặn trật khớp vai của gã, túm gã đi lãnh trọn cú đấm của Trình Trì! Kế tiếp đánh bay bên phải húc cùi trỏ bên trái, giải quyết và xử lý sạch gọn!

Ờm… Tẩn bọn chúng một trận như vậy, Hình như hơi ác hen?

Chẳng qua là… tưởng tượng thì dễ đấy, nhưng làm thì khó à.

Khúc Quân nhéo cái bụng ú nần của chính bản thân mình, trong đầu hiện lên một chảo củ cải xào thập cẩm vĩ đại, chắc mẩm ăn đc trong 1 năm.

Cậu thở hồng hộc, vất vả lắm mới nhìn thấy Lăng Mặc ở trước mặt.

Y vẫn không thay đổi tư thái đi ra khỏi cổng trường, vẫn chính là tiếng bước chân thân thuộc của y, không còn lo lắng đám côn đồ Trình Trì sẽ đuổi theo.

Khúc Quân cảm nhận thấy không cam lòng, năm đồng của cậu đó!

Trong niên đại này, ném năm đồng chẳng khác gì ném tiến như rác!

Lý Do một tiếng cảm ơn cũng không tồn tại liền đi thế hả!

Lúc Khúc Quân đuổi tới càng gần thì đột nhiên Lăng Mặc dừng lại.

Khúc Quân cũng tạm dừng, vì quán tính quá chớn nên suýt nữa ngã sấp mặt.

Lăng Mặc xoay người lại, ánh hoàng hôn lướt qua mái nhà phía trước, khúc xạ xuống đầu vai của y, khuôn mặt vốn lãnh đạm tinh tế lại bất thần trở nên nhu hòa, nhưng mà đoạn đối thoại tiếp theo sẽ đánh vỡ ảo giác này của Khúc Quân.

“Cậu đi theo tôi làm gì?”

“Tớ… Tớ đưa tên Trình Trì kia năm đồng đó!”

“Liên quan gì đến tôi?”

“Là vì giúp cậu nha!”

“Tôi có kêu cậu giúp tôi sao?”

Nói chấm dứt, Lăng Mặc ném cho cậu góc nhìn ‘Cậu xàm xí’ rồi xoay người liên tiếp đi.

“Tớ biết cậu rất có thể đánh Trình Trì, nhưng chỉ là nhất thời thoải mái, sau đó cậu bền chắc có khả năng sẽ bị đánh rất thảm.”

Lăng Mặc vẫn liên tiếp đi.

Nhưng Khúc Quân cảm thấy hy sinh vào năm đồng kia thật đáng giá! Ít nhất vừa mới rồi Lăng Mặc có rỉ tai với cậu!

“Trên đời này rất có thể dùng tiền giải quyết thì chẳng phải là chuyện lớn gì!”

Khúc Quân liên tục đi theo Lăng Mặc qua hai con phố.

Ngay tại lúc đang đến nhà Lăng Mặc, y tạm dừng.

List truyện đam mỹ h hấp dẫn nhất tại đây

Khúc Quân nhớ tới tài liệu mà tổ nghĩa vụ đã giao cho cậu trước lúc thi hành nghĩa vụ này, trong số đó có nói qua, lúc Lăng Mặc học trung học thì phụ huynh qua đời, mà căn nhà của y thì lại bị gia đình dì mượn cớ chăm lo y mà dọn vào ở, chiếm hết căn nhà mà cha mẹ y để lại, trong cả sách vở Bất Động Sản Nhà Đất cũng trở nên chúng ta giấu đi đâu rồi, còn Lăng Mặc thì trở thành đứa ở nhờ.

Chim cu chiếm tổ chim khách và đúng là rất khó coi.

Cho nên thời trung học, Lăng Mặc rất kiêng kị người khác tới ngôi nhà của mình.

“Cậu rốt cuộc muốn cái gì?”

Giọng nói hờ hững không hề có chút cảm xúc nào, nhưng nếu ai thiếu kiên nhẫn thì sẽ không nghe ra.

Tôi muốn anh tin tưởng rằng nhân loại này chẳng qua là trí tưởng tượng của anh mà thôi, mau chóng tỉnh lại đi!

Nhưng tôi biết nếu nói huỵch toẹt ra như thế thì đảm bảo an toàn anh sẽ quăng cho tôi ánh nhìn ‘Cậu có bệnh à’.

Tui chỉ có nước đi đường cong để cứu nước đó!

“Tớ muốn… Tớ muốn cậu dạy tớ môn đại số! Bài kiểm tra đợt trước của tôi chỉ có 35 điểm à!”

không dừng lại ở đó còn bài thi 120 điểm… Trung học cái gì mà ‘Cạnh huyền góc vuông’, ‘hai cạnh góc vuông’, ‘định lý đảo Pytago’, cậu đã sớm quăng nó vào trong 1 góc nào đấy của tuổi thanh xuân rồi, rất có thể đạt được 35 điểm, Khúc Quân cảm nhận thấy mình thật quá sức rầu!

“Cậu tên gì?”

Oắt đờ! Hỏi tên tui kìa! Tiến triển cũng quá nhanh đi!

Khúc Quân cảm thấy mình đã trở lại con đường thẳng đi cứu nước.

“Khúc Quân!”

Mời bạn đọc thêm list đam mỹ hoàn

kể tới tên mình, Khúc Quân replay rất chi là hùng hổ.

“Chẳng phải cậu tên là Mạc Tiểu Bắc à?”

Lăng Mặc nghiêng đầu nhìn thẻ học sinh đính trước ngực Khúc Quân.

Toi rồi… Đã hơn một tháng mà cậu vẫn chưa thể quen đc cái brand name ‘Mạc Tiểu Bắc’ này! Không cẩn thận khai tên thật ra rồi!

“Cậu… Cậu biết tên tớ rồi còn hỏi làm gì!”

“Tôi chỉ muốn xem xem kẻ ngu si môn đại số 35 đặc điểm này có biết tên mình không, thế mà đúng là chưa biết thật.”

Hai mắt Khúc Quân sáng rực lên— Woa, thật là lợi hại! Không ngờ anh lại duy nhất nói nhiều như vậy với tôi!

“Tôi không dạy nổi cậu đâu.”

Lần này, Lăng Mặc là xoay người đi thật, không thể có ý định thì thầm với Khúc Quân nữa.

Nhưng nội tâm của Khúc Quân giờ phút này nổi sóng ầm ầm, lòng tin mừng cuống hẳn lên!

Cậu rốt cuộc cũng thủ thỉ được với kim chỉ nam rồi!

họ đã hết là hai người xa lạ nữa!

Khúc Quân rất muốn lộn mèo ra sau để chúc mừng chiến thắng, đáng tiếc giờ có nhảy lên cũng rất chi là khó khăn.
Chúc bạn đọc Truyện đam mỹ Tại Sao anh lại thích tôi vui vẻ!