chia sẻ truyện đam mỹ cổ trang Manh Quân

Tác giả: Nam Hương Tử
Thể loại: cổ trang, truyện đam mỹ, cung đình, nhất thụ nhất công, cường công mỹ thụ, đế vương thụ, HE.

Trích đoạn truyện:

Mùa đông năm nay lạnh hơn các so với 2014, tuyết lại bước đầu rơi, bông tuyết bé không bé dại tựa như cánh bướm vũ cồn bên trên khung trời âm u, thỉnh thoảng tất cả vài mảnh chạm vào da thịt ấm áp, tức biến thành nước lạnh buốt, thấm tận xương cốt, tan đi cũng như vô hình.

bắc bộ Trạm quốc, Vĩnh Dương tủ, cửa ngõ thôn Mã Lan, 1 bởi thiếu niên công tử tựa cây cơ mà đứng, bên trên áo choàng đỏ tích tụ tầng tầng hoa tuyết cũng chưa cảm giác. Hắn lẳng lặng đứng ở khu vực đấy, chẳng phải cựa quậy, từ đầu đến chân cô lạnh cũng như tuyết, dung nhan thanh khiết tựa ánh trăng, lại có tác dụng thiên địa trong lạnh các mất tia nắng.

“Noãn Noãn, ngươi cần đi sao?”

Nguồn tham khảo: truyện sắc

Trong thôn vọt ra một chiếc trắng ngần nam đồng, áng chừng mười tuổi, màu xám y bào đầy mụn vá, vừa quan sát liền biết là quần áo của người lớn sửa lại.

Thiếu niên vịn cây, nhẹ nhàng lờ đờ gật gật đầu đồng ý, xem như trả lời.

Đôi mắt black tinh thuần của nam đồng đầy vẻ không đành lòng, áng chừng đã trở nên cấm trẻ em dặn dò qua, lời nói không xuất ra bách hợp đã bị ngạnh lại nơi trong cổ họng, hắn tiến lên từng Cách, 2 tay bao bọc lấy thiếu niên, cần dùng sức ấp ủ tỏ ý cáo từ.

Thiếu niên thở nhiều năm thật sâu, vuốt vuốt tóc nam đồng khuyên nhủ: “Triệt nhi, bên ngoài rất lạnh, Cấp Tốc Nhanh quay về đi.”

Nam đồng biết còn nếu như không trở về, thiếu niên đang sinh khí, gặm cắn môi, thuở đầu xoay người trong gia đình rời đi nhỏ tuổi giọng như thề: “Noãn Noãn, ta nhất định vẫn đi mua ngươi.”

Tiếng bước chân đạp tuyết thư thư đi xa, thiếu niên lại nặng thở nhiều năm, góc nhìn trong trẻo cơ mà hờ hững nhiễm thượng vài mạt li sầu.

Đọc thêm truyện cười

Thiếu niên này tên là Trạm Noãn Dực, là Trạm quốc Cửu hoàng tử, từ khi sinh ra liền bị cung điện hoàng gia coi là điềm bựa mà sa thải, bình thường chỉ bằng hắn khi sinh ra đã bẩm sinh mù lòa; vì vậy từ cực kỳ chậm trước kia hắn đã biết thành thải hồi ở khu vực hoang vắng này sống cả đời. Nếu chẳng hề Trạm quốc mấy năm gần đây liên tục tranh chiến, vài vì chưng hoàng tử lần lượt bị tiêu diệt non, cơ mà Giang sơn có nàng Trạm Vũ Đế ngày lúc trước cũng từng gặp gỡ chuyện bỏ xác, thì hiện nay, hắn cũng sẽ chưa trở thành cái máu sau cuối của đế da. Trạm Noãn Dực hơi trào phúng cong cong khóe môi mỉm cười lạnh.

Từ khi biết các bạn vẫn hóa thành đế vương, cho đến nay, trong lòng Trạm Noãn Dực vẫn còn chút cảm xúc không thật. Kỳ thật hắn cũng chưa muốn làm Hoàng đế, từ hình tượng phi mắc bệnh khuất, sau ấy hắn cộng nhũ hình tượng đi vào thôn trang bé dại này, hắn cảm bắt gặp nơi này so mang cung điện chắc rằng càng tốt nhiều lắm. Không còn châm chọc khiêu khích, chẳng còn minh tranh ám đấu, chẳng còn huyết tinh khiến thành viên chán ghét, có tác dụng hắn cảm thấy thoải mái, huống bỏ em chồng anh đừng qua đây ra vì thế ‘Thải cúc đông li hạ, Du nhiên kiến nam sơn’* thanh thản cuộc đời là điều trong lòng hắn luôn hướng tới. (Thải cúc đông cốc hạ, du nhiên kiến nam sơn: hái cúc dưới bờ rào đông, nhàn hạ quan sát núi nam à ý chỉ cuộc sống an nhàn bình tâm.)

Thôn cu li sang sảng tiếng cười cợt, thôn cô niềm nở chiếu vậy, hài tử khi thì cá tính khi thì thân thương ngoạn nháo, còn thêm Nguyên Vũ êm ấm môi cười cợt, hết thảy hết thảy đông đảo có tác dụng hắn chưa nghĩ rời đi vị trí này.

nhưng chổ chính giữa bệnh của Nguyên Vũ…(tâm tật: dịch tim)

Hai năm trước sau khi cùng Đồng quốc khai chiến, cung điện hoàng gia liền chặt đứt số Bạc các tháng ấn lệ đến hắn, tự năm trước nhũ hình mẫu tuổi già sức yếu từ gắng sau, chỉ xác định vào tiền hắn dạy học thu vào, cuộc đời lại càng thêm cực nhọc, cuối cùng sở hữu chưa nổi dược liệu thông minh. Đi hay ở sẽ chẳng thể nào chọn lựa.

Bất quá, nếu đã công bố quyết định cần làm cho hoàng đế, hắn liền đề nghị có tác dụng một cái hảo hoàng đế, mặc dù chẳng thể lưu danh sử sách, cũng phải làm quần chúng. # An cư lạc nghiệp, không phải Chịu đựng nỗi khổ lênh đênh lưu lạc; hắn ước ao đến Trạm quốc ở trong tay hắn biến thành thịnh vượng, không còn suy yếu, không còn bị người xâm lược.

Trạm Noãn Dực lược ngẩng đầu, dưới sắc tuyết, cặp mắt chưa tất cả tiêu cự kia nghênh đón bông tuyết, phân tách xạ ra thanh khiết sáng ngời.

Xa xa truyền mang đến tiếng vó Ngựa, thành viên đón hắn – chung cuộc đã tới.

“Trạm Noãn Dực?” – Thanh âm trầm thấp hùng hậu tại bạt ngàn tuyết địa hồi đưa vang vọng.

Đàm Hiếu Hiên ngạc nhiên chú ý thiếu niên trước mắt, đây là trong đồn đãi thể nhược cụm bệnh xanh xao rubi vọt ‘hạt tử vương’ sao? (Hạt tử: mù, vương: hoàng tử) Tóc dày Đen nhánh cũng như tơ nhện bởi tuyết thủy tẩm nhuận mà lại phiếm ra ánh sáng mê chúng ta, vài sợi tóc thuần thục dán phía trên da trắng, đôi môi nhỏ bé, hàng mi thanh nhạt tôn lên ánh nhìn không có tiêu cự có lẽ mặc ngọc Đen sẫm, không sáng, tuy nhiên nhiếp nhân hồn phách, thẳng tắp đứng yên chợt hiện ra tứ thái cao ngạo.

“Phải.” – thanh âm cũng như châu ngọc gieo xuống mâm kim cương, chỉ đáp một chữ, chưa kiêu ngạo không siểm nịch lại chủ ý có tác dụng cho những người ta cảm xúc được tính bí quyết cứng cỏi cùng rất mơ biển trời sinh khí phách vương giả.

Hảo 1 cỗ ngạo khí! Hảo một thân ngông nhênh!

Trong mắt Đàm Hiếu Hiện hiện lên tán thưởng chẳng phải bít ẩn. Người hùng cũng như chũm lại bị một đám lão hủ đại thần tị cũng như rắn rết? Thật sự là giậm chân giận độc ác a. Nếu không phải bản thân y chũm giữ quân quyền trong tay, dốc cực kỳ chính sách nghênh hồi vì vương tử mắt mù này về làm nhỏ rối, liền đề nghị bỏ dở một phiên ngạo nghễ phong tứ. Hơn mười năm chinh chiến sa trường, tuyệt sắc mỹ nhân, phong nhã nho sĩ, anh kiệt chức năng tất thảy y phần đa gặp qua không ít, nhưng một chúng ta mù Chiến vô phong thần tuấn tú cũng như cụ, lại thật chỉ việc gia đình bạn hắn.

Đôi mắt sắc bén của Đàm Hiếu Hiên lướt chú ý Trạm Noãn Dực 1 lượt, thân thể cao lớn hiên ngang nhảy xuống từ trên bạch mã, đôi chân táo bạo đạp tuyết đọng từng Bước đã từng Cách một tới gần Trạm Noãn Dực.

“Ngươi là ai?” – cảm nghĩ được khí cố kỉnh cường hãn, hơi thở ấm rực từng đặt chân tới gần, Trạm Noãn Dực cau mi, chung cuộc thông báo hỏi.

tổ ấm này tuyệt không phải là hạ nhân hoặc quan văn bình thường, khí cầm cố Như vậy, áp dụng khí phách mà bước tới, dễ thường, tới đón hắn thay nhưng mà là y – Hoài vương Đàm Hiếu Hiên?

Đọc thêm thể loại Truyện đam mỹ sinh tử văn

Nghe đồn y là do đại dương tộc man di sinh ra, buổi tối thiện kỵ mã phun tên, chắc là nhất tiễn song điêu. Từ sau khi Trạm quốc cùng Đồng quốc khai chiến, y cụm lần thối lui, lại cũng cụm lần lập kỳ công, ngắn ngủi chưa đến hai năm thời gian, liền từ tiểu kỵ binh thăng tới Thần Vũ đại tướng quân. Lúc đầu Trạm quốc cùng Đồng quốc bàn giao chiến, Đàm Hiếu Hiên chỉ sử dụng năm nghìn thiết kỵ bởi đích thân y huấn luyện mà đại bại hai vạn quân Đồng quốc, thắng khải hoàn, được tiên đế quánh phong làm Hoài vương, đối sở hữu một giới hồ man nhưng mà nói, vinh quang như vậy thật khiến chúng ta đỏ mắt.

nhưng mà nếu đổi góc độ mà lại nói, Trạm quốc nếu không tất cả kẻ cũng như y, sớm đã là nước chưa ra nước, hóa thành cùng địa của Đồng quốc thịnh.

có điều kẻ bên dưới một người bên trên vạn người thân như Hoài vương lại đích thân tới chào đón một hoàng tử bị coi là điềm bựa lại chưa tất cả quyền thay cũng như hắn trở về đăng cơ sao? Nắm không hề là quá mức long trọng?

“Ngươi chỉ ra rằng ta là ai?” – Đàm Hiếu Hiên hỏi lại, thanh âm có theo ý cười cợt, cũng không hề ý định khi dễ hắn mắt mù, chỉ đơn giản là vẻ mặt hắn lược lược ngần ngừ với theo chút mờ mịt phá lệ mê chúng ta, làm cho y còn mong bài viết liên quan vài lần.

Đi tới trước bên Trạm Noãn Dực, bàn tay lớn của Đàm Hiếu Hiên cố gắng lấy tay hắn đã vịn cây, trong nháy mắt bàn giao xúc, bước đầu là gồm chút lạnh băng, chỉ chốc lát sau liền nhiễm thượng nhè nhẹ êm ấm.

“Ngươi đang không mong muốn báo, ta cũng chẳng hề là tất yêu phân vân.” – Trạm Noãn Dực đem tay đề xuất rút khỏi tay Đàm Hiếu Hiên, bàng quan đáp.

mặc dầu sẽ sớm đoán được, tuy thế biết y cố ý trêu chòng ghẹo, lại càng không mong thỏa mãn y, mặc kệ nói ra là ai, chỉ có đáp lời, hắn tin Chắn chắn bởi vì Vương gia này sẽ càng sắm biện pháp khiến hắn quẫn bách. Đối cùng với hiếu kỳ của y, hắn gạn lọc coi như lừng khừng.

“Thực lạnh lùng!” – Đàm Hiếu Hiên nhíu nhíu hàng mi thô dài như cổ kiếm, nghiền ngẫm quan sát chăm bẳm do hoàng tử trước mặt. Y thật sự không nghĩ tới bé rối bởi vì chính bản thân mình nhất thời hứng khởi hy vọng vắt trong tay lại thú vị như vậy.

Y – Đàm Hiếu Hiên cho tới thời điểm bây giờ chưa bao giờ bị mọi người nào bỏ lỡ đi.

“Có thể đi rồi sao?” – Trạm Noãn Dực còn coi Đàm Hiếu Hiên là hạ nhân tầm thường trong cung phái tới đón hắn, hờ hững hỏi.

Trạm Noãn Dực chần chờ bản thân trong mắt Đàm Hiếu Hiên lại chính là món đồ giải trí new, thành ra sẽ chưa nghĩ tới thể hiện thái độ trốn tránh không khuyên bảo and giải pháp hỏi lãnh đạm của bản thân mình lại càng khiến Đàm Hiếu Hiên nổi lên hứng thú.

Nháy mắt, thắt lưng bị một đôi bàn tay mập mãnh lực bao bọc lấy, sau ấy bật vọt lên cao, hai chân lơ lửng, đợi đến khi ngồi xuống, Trạm Noãn Dực mới biết bản thân bị ôm ấp tới trên ngựa chiến. Bởi vì mắt mù, buộc phải Trạm Noãn Dực chưa bao giờ chạm với Chiến Mã, chứ đừng nói cho cưỡi, giờ phút này nói không loạn hoảng đương nhiên là giả, nhưng mà hắn dám cam kết ràng buộc – người trong gia đình nọ chắc hẳn rằng cố ý.
Đọc full truyện tại trang web đọc truyện online miễn mức giá truyen24.com. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ

Xem thêm truyện đam mỹ h