Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị

Vân Vụ sơn trang tọa lạc tại Đông Lam sơn. Bên ngoài luôn có một đội dũng sĩ anh dũng ngày đêm đại diện sơn trang nhưng mà những cao thủ ẩn mặt bên trong thì ngoại nhân chủ chốt không thể biết được. Hơn nữa Vân Vụ sơn trang là sơn trang của Trấn Đông vương, chỉ có ai chán sống thế hệ có ý định xâm phạm.
Tại đại môn của Vân Vụ sơn trang có hai đại hán anh dũng như sư tử, toàn thân mặc hắc sắc chiến giáp đứng tại lối vào. Ánh mắt họ loang loáng lướt qua xung quanh hiện lên vẻ ngạo khí. Trên thân thể họ thiên nhiên phát tán sát khí, quả đúng là thứ sát khí chân chính của những chiến sĩ kỹ năng đã kinh qua huyết chiến nơi sa trường hun đúc nhưng thành.
“Tam điện hạ!” nhì hắc giáp chiến sĩ đột nhiên quỳ xuống cung kính nói.
Tần Vũ vừa từ trên lưng hổ hạ xuống, hắc ưng đậu trên vai. Tần Vũ thời khắc đó rất hưng phấn và cao hứng liền rối rít chạy vào trong đại môn đồng thời quay sang nhị vị chiến sĩ cười hi hi nói: “Hai vị thúc thúc, nhanh đứng lên nào.”
nhì hắc giáp chiến sĩ đứng dậy, nhìn bóng thân hình ảnh tí hon của Tần Vũ chạy vào trong trang viện trong mắt hiện lên một tia quan ái.
“Hi hi, ta vững chắc là đại ca và nhị ca đang ngâm mình ở ôn tuyền.”
Tần Vũ chủ quản không cần nghĩ nhiều, trực tiếp nhắm ôn truyền ở Tây uyển của Vân Vụ sơn trang chạy tới, miệng lẩm bẩm: “Hà hà, nhị vị ca ca đến Vân Vụ sơn trang, chưa được sự đồng ý của phàm nhân tu tiên 2 gia chủ đã tự động tiến nhập ôn tuyền…”
Lát sau, Tần Vũ đã đến Tây uyển trong sơn trang.
Tần Vũ xoa nhị tay, bỗng đưa tay phải lên chỉ thẳng vào nhị bóng người ở trong ôn tuyền, ra giọng căm thù nói: “Các ngươi giỏi thật, chưa thèm hỏi ý kiến bổn trang chủ đã tự động tiến nhập ôn truyền trọng địa, a…”
Tần Vũ đang cao hứng nói bỗng nhiên bị một cánh tay kéo xuống, đồng thời thân hình bất ổn chúi thẳng vào ôn tuyền.
“Đệ chưa cởi y phục đâu, a!” Tần Vũ hét lên thất thanh, chỉ thấy “ầm” một tiếng đã xẻ vào ôn tuyền làm cho nước bắn lên tung tóe. Hắc ưng trên vai Tần Vũ hồi hộp vỗ cánh bay lên cũng bị nước từ ôn tuyền bắn vào chút ít, suýt nữa thì từ hùng ưng thay đổi một con gà bận bịu mưa.
“Hắc hắc, Tần Vũ đệ không phải định khiến cho nhị vị đại ca, nhị ca chúng ta sợ chết khiếp đấy chứ, ta nghe mà cứ tưởng thật. Hai ca và đại ca thì vất vả cả ngày còn Tần Vũ đệ thì suốt ngày sung sướng ngâm mình trong ôn tuyền, hơn nữa lại là ôn tuyền của Vân Vụ sơn trang nữa cơ đấy!” Một vị thiếu niên căm thù đáp trả nhưng mà trong mắt lại ẩn chứa một tia vui mắt.
“Phì” Tần Vũ phun ra một ngụm nước, toàn thân ướt đẫm khó tính nhìn sang thiếu niên.
“Nhị ca, đệ biết đúng là huynh làm nhưng. Chỉ có huynh thế hệ kéo đệ xuống nước, đại ca không đời nào làm như vậy cả.”
Tần Vũ cởi bỏ y phục chỉ để lại một cái quần ngắn khi ngâm mình trong ôn tuyền, nhìn sang nhì ca Tần Chính.
“Đệ nói tới đại ca hả? Ha ha, huynh ấy đang ngủ đó.” Tần Chính cười ha hả nói.
“Nhị đệ, đệ nghĩ rằng đại ca ta như lão trư, chỉ biết ăn và ngủ thôi phải không?”
Bên cạnh ôn tuyền chỉ thấy một thiếu niên anh tuấn đang biếng nhác mở mắt nhìn phàm nhân tu tiên Tần Chính hỏi, đoạn quay sang Tần Vũ nói: “Tiểu Vũ, ôn tuyền tại Vân Vụ sơn trang quả nhiên thần hiệu. Ngâm mình trong đó khiến huynh cảm thấy toàn thân thư thái, nếu đệ cần mẫn ngâm mình trong đó hàng ngày thì toàn thân đệ cũng sẽ tráng kiện như huynh.”
Thiếu niên đó chính là đại ca Tần Phong của Tần Vũ, niên kỉ là mười sáu nhưng do tu luyện võ đạo nên phảng phất trông như thiếu niên đã mười tám tuổi. Đại ca Tần Phong là người nhưng mà Tần Vũ rất sùng bái, đã một lần nó tận mắt nhìn thấy đại ca một quyền xuất ra đã khiến một khối gỗ phệ phệ tan thành bụi phấn khiến Tần Vũ rất mếm mộ.
Nghe thấy đại ca nói rằng ôn tuyền thần hiệu, Tần Vũ tiến sâu hơn để nước ngập hơn ngực chỉ lộ đầu lên, đắc ý nói: “Đúng vậy, ôn tuyền tại Vân Vụ sơn trang quả thật thần hiệu đúng như huynh nói vậy, hà không cảm ơn trang chủ là đệ đệ của huynh đi à!” “Tiểu tử này!”
Đại ca Tần Phong và nhị ca Tần Chính đều mỉm cười.
Tần Vũ và nhì vị thân sinh ca ca đã không chạm chán nhau một thời gian dài, từ khi toàn bộ đều chỉ thế hệ là những đứa trẻ, bất quá Tần Phong và Tần Chính rất quý Tần Vũ. Đối với vị thân sinh đệ đệ này Tần Chính và Tần Phong thập phần sủng ái. Cùng cảnh không có mẫu thân, tự nhiên họ rất thân thương tới đệ đệ. Đùa giỡn hồi lâu, Tần Vũ mới chịu ngồi yên trong lòng của ôn tuyền, Tần Phong và Tần Chính cũng ngồi xuống.
“Phụ vương…” Tần Phong tựa hồ như phát hiện bản thân đã lỡ lời, tức thì nói, “kỳ thật không có gì cả, chỉ là quân đội tạm thời không có việc gì cả nên phụ thân đã cho phép huynh đến đây. Huynh giữa đường chạm chán nhị đệ nên đã đi cùng đệ ấy đến đây.”
Tần Chính gật đầu quay sang Tần Vũ cười nói: “Đệ chắc không biết lần này huynh về đây là có thời hạn, bất quá sau khi nghỉ ngơi cả nửa ngày trời đã tới lúc phải quay về.”
“Huynh cũng vậy, huynh phải đi cùng nhì đệ.” Tần Phong hối lỗi nói.
“Ôi, chỉ có nửa ngày thôi.” Tần Vũ lên tiếng nói giọng điệu có phần bế tắc, vẻ hưng phấn hoàn toàn mất tích.
Tần Vũ có ba thân nhân chính là cha và nhì vị ca ca. Thân phụ thì bận bịu, hai năm nay chỉ tới thăm nó đúng một lần. Khổ cực lắm thế hệ thấy mặt hai vị ca ca nhưng sau nửa ngày đã lại một thân một mình, có lẽ chỉ còn Tiểu Hắc trên vai làm bạn. Tần Phong và Tần Chính nhìn nhau, trong mắt hiện lên vẻ bất lực.
“Đại ca, cha phải tới Hồng Hoang vô biên chẳng phải là không dạy được huynh nhiều về cách điều binh?” Tần Vũ đột cười đoạn tiếp tục hỏi: “Đệ biết thân phụ điều binh vô cùng lợi hại, Liên gia gia thường kể với đệ.”
“Đúng vậy, phụ vương cầm quân đích thực rất lợi hại. Huynh đã theo thân phụ tiến hành quân kỳ diễn luyện cũng được dạy dỗ hơn nửa năm, tạm đáp ứng được yêu cầu của phụ vương.”
Tần Phong tựa như đang hồi tưởng lại khi đó, bất giác nói: “Phụ thân điều binh thật sự lợi hại phi thường!” “Đại ca!”
Tần Chính nhìn vào mắt Tần Phong, Tần Phong đột phát âm ra, chỉ cười khổ biết bạn dạng thân mình đã lỡ lời.
Tần Vũ tựa đại dương như không để mắt tới tới những điều đó, trên thần sắc hưng phấn liên tiếp hỏi Tần Chính, Tần Phong về sự tình của họ thời gian đã qua. Ba huynh đệ trong ôn tuyền hàn huyên cho đến khi bóng tối buông xuống, đã tới lúc Tần Phong và Tần Chính phải ra về. Bên ngoài Vân Vụ sơn trang.
Tần Vũ mặc cẩm bào đen, nhìn sang Tần Phong và Tần Chính hai vị ca ca vẫy vẫy tay.
“Đại ca hai ca tái kiến.” Trong mắt Tần Vũ tựa như sắp khóc.
Tần Phong và Tần Chính quay đầu lại cười với Tần Vũ. Hai người cưỡi liệt hổ, phía sau là trăm tinh binh khởi hành chỉ một lát sau là thân hình họa biến mất trên sơn đạo.
oOo
Dưới sơn đạo, Tần Phong và Tần Chính cưỡi liệt hổ song hành cùng nhau.
“Đại ca, huynh cũng thấy đấy, Tiểu Vũ tâm tính không hợp với việc bày mưu tính kế và quyền mưu chi thuật đấu la đại lục , lại vì đan điền có vấn đề nên đã vô pháp tu luyện thành võ tướng. Như vậy, văn võ đều bất thành. Cha lại tập trung hết tinh lực vào việc quân, Tiểu Vũ cả năm hiếm khi chạm chán thân phụ bạn dạng thân rất cô độc. Huynh nói phụ thân cùng huynh diễn luyện quân kỳ tới cả nửa năm, Tiểu Vũ sẽ cảm thụ thế nào.” Tần Chính nhìn sang Tần Phong nói, thần sắc hiển nhiên rất không vui.
Tần Phong cười khổ nói: “Nhị đệ, là huynh nhất thời không chu đáo, hiện nay rất ăn năn.”
Thần sắc Tần Phong đột nhiên lạnh nhạt nói: “Nhị đệ, Tiểu Vũ thiên sinh đan điền đã có vấn đề, văn võ đều bất thành, không có tài năng tự bảo vệ phiên bản thân. Chúng ta phải là người tượng trưng hảo Tiểu Vũ, hay đối không để bất cứ kẻ nào khinh thường.”
“Bất cứ kẻ nào dám khinh thường Tiểu Vũ, đệ nhất định sẽ bắt kẻ đó phải trả một cái giá cực đắt!” Trong mắt Tần Chính hiện lên một tia hàn quang.
nhị huynh đệ cùng với hộ vệ phía sau thong thả rời khỏi Đông Lam sơn, nhắm Viêm kinh thành thẳng tiến.
oOo
Đêm đã khuya, trên Đông Lam sơn.
Từng đợt hàn phong thổi đến, một bóng dáng nhỏ nhắn đứng đó, trên vai là một con hắc ưng. Tần Vũ ngắm nhìn những ngôi sao trên trời, trong mắt hiện lên vẻ thành thục so với lứa tuổi. Chỉ một mình đọc sách tại thư phòng, hoặc giả chỉ một mình lặng lẽ ý chí, điều đó khiến cho tư duy của Tần Vũ vượt xa một hài tử mới chỉ tám tuổi
“Tiểu Hắc.” Tần Vũ chợt hiểu mà mắt vẫn nhìn lên bầu trời đầy sao. Hắc ưng trên vai Tần Vũ động đậy, hai mắt chuyển động không hiểu tiểu chủ nhân gọi nó bởi vì việc gì.
Trên mặt Tần Vũ bỗng hiện lên một thú vui hạnh phúc: “Tiểu Hắc ngươi có biết không, phụ thân thường bên cạnh ta, đối với ta thập phần quan ái. Sau khi mời mười hai vị Nguyên tôn lão sư tới, cha đã để ta học tập với mười hai lão sư. Tuy ta không thích học những thứ đó nhưng mà bản thân vẫn nỗ lực tự học để có thể làm phụ thân vui lòng. Năm sáu tuổi ta đã biết đọc, cha cũng phát âm ta là thần đồng nhưng sau đó thì…” Tần Vũ trầm mặc không nói tiếp.
“Lúc sáu tuổi ta vẫn nhớ rõ, tại u tĩnh tiểu viện trong vương phủ bị mười nhị lão sư đã nói rằng ta không thể biến thành người có địa vị chỉ đạo, sau đó Phong bá bá lại nói đan điền ta có vấn đề, không thể tích tụ nội lực nên không thể tu luyện võ công. Sau khi ta tới Vân Vụ sơn trang. Thì…Phụ vương không hề tới thăm, không vồ cập tới ta. Ta lúc đó vẫn không phát âm đan điền là gì, địa vị lãnh đạo là gì chỉ nghĩ là cha cho ta tới đây để du ngoạn, nhưng…”
Tần Vũ cắn nhị môi, trong mắt hiện vẻ u buồn: “Đã hai năm rồi, ta cũng đã có lần tìm hiểu hỏi Vương thúc thúc đan điền và người có địa vị chỉ huy là gì. Ta nghĩ ta cũng đã minh bạch được bởi sao phụ vương không cho ta biết nguyên nhân.”
Tần Vũ lại trầm mặc ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đầy sao.
“Ta thực sự không thích quyền mưu chi thuật trong sách. Thật ra ta đã cố ép bản thân mình học. Ta rất muốn nhìn thấy nụ cười trên mặt phụ thân, muốn phụ thân tự hào bởi ta nhưng thực sự ta không đủ thâm độc để thực hiện những thủ đoạn trong sách…Ài, ta đã nỗ lực ép phiên bản thân học những thứ đó mà những gì mà ta cần biết là tâm kế mưu quyền thuật ta lại không thể đạt đuợc. Con không thể đạt được, cha, con không thể đạt đuợc!”
Tần Vũ khóc thầm, thân thể khẽ run lên. Bên cạnh Tiểu Hắc nhìn sang Tần Vũ, dùng đôi cánh của nó chạm vào mặt Tần Vũ.
Tần Vũ nhìn lên hắc ưng trên vai mình, ôm rước hắc ưng và để nó trong lòng mình. Hắc ưng im thin thít ở trong lòng Tần Vũ, tựa hồ như hiểu rõ tâm tình của tiểu chủ nhân: “Tiểu Hắc, ta thật sự rất muốn phụ vương sử dụng nhiều, muốn nhìn thấy nụ cười trên mặt phụ thân, ta thực sự thực sự rất muốn…”
Tần Vũ giọng ngày càng nhỏ dần.
oOo
Tại nơi bí ẩn, ba cao thủ đang âm thầm thay mặt Tần Vũ trong lòng cũng cảm thấy ngậm ngùi.
chợt nhiên…
Một đạo tinh quang phá không gian nhất thời từ trong không trung hình thành, quang mang chói mắt. Lưu tinh mang ánh sáng siêu việt át hết hoàn toàn các ngôi sao khác. “Lưu tinh!”
Tần Vũ nhị mắt sáng lên, tức thì thả Tiểu Hắc khỏi lòng, rối rít nhắm mắt nhì tay chắp lại phía trước: “Xin hãy để phụ thân thân yêu tới ta như người đối đãi với đại ca và nhì ca. Hãy tấn công ta, trừng phạt ta đi ta không quản, ta chuẩn bị chấp nhận mọi giá.” Tần Vũ chầm chậm chạp mở mắt, nhìn lưu tinh lúc này đã tới nơi cuối chân trời.
“Phụ vương năm đó đã nói, nếu khấn nguyện điều gì khi lưu tinh hình thành thì việc đó sẽ biến thành hiện thực. Phụ vương không khi nào lừa ta, nhất định việc đó sẽ trở thành hiện thực.” Nhìn lên bầu trời đầy sao, nét mặt Tần Vũ hiện lên vẻ kiên cường. Bỗng, trong lòng Tần Vũ lóe lên một ý nghĩ.
Tần Vũ trong mắt hiện lên 12 nữ thần tia hí hửng, vỗ vỗ đầu mình nói: “A, mình thật là ngốc quá, văn võ, văn võ, văn không thể item còn võ thì thế nào? Vương thúc đã nói trong thiên hạ tâm pháp nội công có vô số, chẳng lẽ không thể nhận được một loại phù hợp với đan điền của bản thân. Không cần phải nghĩ nữa, chẳng nhẽ luyện võ công nhất định phải luyện nội công?”
Tần Vũ nói chung mới chỉ cần một hài tử thế hệ tám tuổi nhưng mà vì chỉ có một thân một mình nên thường đọc sách, tâm trí thành thục hơn hẳn những đứa trẻ khác. Trong quá khứ Phong Ngọc Tử từng nói đan điền nó có vấn đề không thể tu luyện, khiến nó xuất hiện tư duy như vậy, thời khắc này đột tỉnh ngộ. Đan điền lạ lùng, thực sự không thể tu luyện võ công?
“Ai dà, thời gian còn dài, chỉ cần ta nỗ lực như là phụ vuơng từng nói thì vững trãi sẽ sản phẩm.” Tần Vũ gật đầu tự đồng ý với những lời mình nói, trong mắt có một sự tự tin vô tả, biểu lộ một sự suy nghĩ cực kỳ kiên trì. “Tiểu Hắc, chúng ta phải quay lại sơn trang!” Tần Vũ nói, trong lòng có mục tiêu nên thực sự đã có biến đổi.
Hắc ưng đậu lên vai, Tần Vũ vô cùng cao hứng liên tiếp huýt sáo, vừa đi vừa nhún nhảy trên đường về Vân Vụ sơn trang. Lúc đó ba bóng nhân hình họa sinh ra, đổi thành ba bóng mờ nhắm hướng Tần Vũ đuổi theo.
Đọc truyện tinh thần biến