12 Nữ Thần – Slaydark

Chương 3: Học Viện Nữ Thần

Thời kỳ thượng cổ, linh giới là một trái đất mênh mông yên bình với năm châu tứ bể…

Rồi một ngày đại họa ập tới…

Linh giới chìm trong thời kỳ u tối và dần dần vỡ…

Khi đó, quốc gia Việt Nam hiện ra một đấng Tối Thượng nữa người nữa rồng. Mà dù là Tối Thượng, Lạc Long Quân cũng không thể cứu được cả linh giới, cuối cùng ngài hy sinh thân mình phong ấn Việt Nam vào một chiều không gian khác.

Việt Nam biến thành thành trì cuối cùng của linh giới. Qua thêm 4000 năm nữa, bao nhiêu triều đại trôi qua, Việt Nam giờ chia cắt thành 3 miền và một biển, Trung tâm của 4 vùng này là 4 tòa đại thành, gồm Hà Thành của Bắc Bộ, Hoàng Thành của Trung Bộ, Sài Thành của Nam Bộ, và Long Thành của biển Đông.

Sài Thành được xem là trái tim của Nam Bộ, nơi ở của một vị Chúa Tể và là nơi tọa lạc của học viện cao niên nhất miền Nam, học viện Nữ Thần.

Sau kỳ khảo hạch hàng năm, những thiếu niên có tư chất linh lực Trắng, Lam và bốn chất trí tuệ trung bình trở lên sẽ được nhận vào học tại các học viện của huyện, tỉnh. Còn những nhân tài tư chất Lục trở lên cùng top 20 khảo nghiệm kiến thức sẽ được tuyển vào học viện Nữ Thần.

nhì thiếu niên Dương và Sinh ngồi trong xe ngựa hướng về Sài Thành, rôm rả trò chuyện và đưa mắt ngắm cảnh vật mới lạ bao quanh.

“Nghe đồn học viện Nữ Thần hồi trước là nơi ở của một Nữ Thần.” Sinh nói.

“Thật không?” Dương sáng mắt, nếu đúng là thật thì hắn sẽ bằng mọi giá nhận ra tung tích Nữ Thần đó. Nhưng mà cũng lạ, cứ những thắc mắc liên quan đến nữ thần là Google lại câm nín hoặc báo lỗi.

Học viện Nữ Thần tọa lạc tại một vùng đất rộng lớn ở ngoại ô Sài Thành, lối kiến trúc khiến Dương nhớ tới những trường đại học ở thế giới cũ. Dương và Sinh đứng trước cổng trường, nhìn những tòa kiến trúc hùng vĩ mà không khỏi hít sâu một hơi, đây là nơi cộng đồng chúng sẽ sống trong vài năm tới.

Dương và Sinh theo chỉ dẫn tiến tới khu ký túc xá.

“Tuy thể xác là nam nhưng tâm hồn em là nữ, hãy cho em được sống với giới tính thật của bản thân, đi anh… Cho em ở ký túc xá nữ đi…” Dương giả giọng nữ ỏng ẹo van nài với quản lý ký túc xá khiến Sinh xấu hổ lảng ra như không quen biết hắn.

Lát sau…

“Bà mẹ mày!” Sinh vừa leo thang vừa tức tối mắng.

“Sao chửi tao?” Dương thở hồng hộc leo từng bậc thang.

“Mày không chơi lầy thì ổng đâu có đem tao với mày lên tầng thượng?”

Ký túc xá nam có 20 tầng, không có thang máy, thường thì những học sinh niên khóa càng cao càng ở trên tầng cao để rèn luyện thể chất.

“Phòng tao đây rồi! Hộc!” Dương đứng thở hồng hộc trước cửa phòng 2016, hắn nắm tay vịn mở cửa ra.

Rầm!

Cửa vừa mở, một cái vali bay đến đập thẳng vô mặt Dương làm hắn té xỉu.

Không biết bao lâu, Dương mở mắt ra.

“A hắn tỉnh rồi.” Giọng nói trong trẻo như giọng con gái mừng thầm reo lên.

Dương thấy mình đang nằm trong một căn phòng và 4 đứa nhóc vây quanh hắn, trong đó có Sinh.

“Trời sập à?” Dương gượng dậy, đầu còn đau nhức choáng váng.

“Không phải… Tại ngươi không gõ cửa, ta lỡ tay… Ném cái vali…” Đứa nhóc trắng trẻo tựa như con gái bĩu môi nói.

“Lỡ nhưng mà nguyên cái vali, cố ý chắc giờ ta đang được cấp cứu à?” Dương trợn mắt mắng.

“Mà các ngươi là ai?” Dương hỏi.

Mấy đứa nhóc mở đầu ra mắt. Thằng nhóc đầu đinh da ngâm nói: “Ta tên Lâm thông thường.”

Thằng hơi lớn nói: “Ta tên Từ Trần.”

Sinh cũng tự giới thiệu: “Ta là Vu Sinh.”

“Ta là Liệt Dương, nhầm, ta là Phi Dương.”

“Còn ngươi?” tư đứa quay sang nhìn đứa nhóc còn lại

“Ta tên… Như Nhật!”

“Tên hay hệt như người…” Dương xoa cằm bình chọn làm Như Nhật cười cười, rồi hắn trề môi nói thêm: “Đã Như nhưng còn Nhật, nam không ra nam, nữ không ra nữ.”

“Ngươi!” Như Nhật khó chịu giơ nắm đấm bé bỏng lên dí vào mặt Dương.

“Ta thì sao? Nè, tiến công đi! Dám không?”

Bốp!

Dương bị cú đấm của Nhật dộng mạnh vô tường rối bật ra, mặt hắn cứng đơ rồi xỉu ra giường.

Dương lại hé mi tỉnh lại, ba thằng Sinh, bình thường, Trần đã về phòng, chỉ còn Như Nhật đang nằm đọc sách trên giường đối diện. Mỗi phòng ký túc xá nam có 3 giường đặt ở ba phía, Dường như còn nữa nhà tắm dựa trên nhà vệ sinh trong góc phòng, ở giữa khá rộng rãi dành riêng cho việc tụ tập ăn nhậu hút cần đập đá…

“Tỉnh rồi à?” Như Nhật liếc sang thấy Dương đã mở mắt liền hỏi.

Dương xoa xoa cái đầu đau nhức: “Ba thằng kia đâu?”

“Về phòng rồi!”

Sinh, Trần và phổ biến ở cùng phòng 2015.

Dương nhìn xuống cái giường còn lại thấy trống không lại hỏi: “Phòng chỉ có ta và ngươi à?”

“Ừ!” Nhật đáp cộc lốc, nhưng mà Dương thấy rõ ràng Nhật hơi cúi đầu nhát gan khiến Dương cảm thấy nghi vấn.

“Hồ Như Nguyệt, 13 tuổi, tứ chất Đỏ, cháu gái của Đại Nhật Chúa Tể.”

Nghe Google đều đều giới thiệu, Dương mặt đơ như cây cơ, tương tự não hắn đã bị Như Nguyệt tiến công văng ra ngoài. Không phải do tư chất Đỏ, không phải bởi gia cảnh khủng bố, nhưng bởi một chữ: “GÁI!”

“Trời ơi gái! Ta được ở cùng phòng với gái! Thánh thần thiên địa ơi cảm ơn bởi vì đã phù hộ con!”

“Ngươi làm gì vậy?” Thấy Dương đột ngồi dậy chắp tay vái lạy trần nhà, Nhật nghi vấn hỏi.

“A không có gì! Ha ha…” Lúc này Dương thế hệ nhìn rõ mặt Như Nguyệt, gương mặt nàng tròn trĩnh, cặp môi hồng nhuận, sóng mũi thon gọn và cặp mắt đen tròn xoe dưới hàng mi cong queo trông cực kì cute đẹp đẽ, mà lông mày được vẽ cứng dày và mái tóc búi cao kiểu nam nhân nên trông nàng như thể một tên công tử bột hơn là một tiểu mỹ nhân tinh thần biến.

“Nhưng nhưng mà… Hu hu…” Nghĩ tới thằng nhỏ dại chết ỉu của bản thân, Dương lại than khóc ngồi khóc. Học sinh của học viện Nữ Thần không chia theo lớp, dựa dẫm tư chất, trí tuệ nhưng mà mỗi học viên sẽ có một chương trình học riêng thích hợp với phiên bản thân. Ví dụ như Dương sẽ có lịch học tập trung vào các môn kiến thức để hướng tới nghề Giả kim thuật sư hoặc giáo sư, như Nhật, Sinh, Trần, phổ biến sẽ được đào tạo chuyên môn về linh lực, còn kiến thức vẫn sẽ phải học nhưng mà không chuyên sâu.

nhưng trước tiên thì ai cũng phải học chủ đạo tương đồng.

Giảng đường tựa như một rạp chiếu phim với các hàng ghế hướng về bụt giảng. Đám học sinh năm nhất ngồi trên các hàng ghế sôi nổi bàn tán về buổi học đầu tiên, có đứa lo lắng sợ mình không sử dụng được linh lực, có đứa khoe khoang bởi đã đọc trước trong sách, nhì thằng Lâm chung, Từ Trần ngồi cãi thiếu điều muốn tiến công nhau về chuyện nào đó khiến Sinh phải nhào vô can, còn Dương thì ngồi run đùi nghía gái.

“Loli! Chúa ơi nguyên một giàn loli, em nào cũng trắng trẻo xinh tươi!” Dương ngồi soi mà miệng há ra, nước bọt mất tự chủ chảy xuống cằm. Linh giới môi trường trong sáng, loài người sống liên hiệp với tự nhiên nên hầu như ai cũng khỏe khoắn lành lặn, dù không phải ai cũng là trai xinh gái đẹp nhưng vẻ đẹp trung bình thì hơn xa trái đất cũ của hắn.

“Thằng Nhật đâu mày?” Sực nhớ không thấy Như Nhật, Sinh khều Dương và hỏi.

“Không biết! Hắn đi trước tao mà?” Dương lắc đầu, hắn không có ý định để lộ cho người khác biết Như Nhật là nữ.

“CÁC EM TRẬT TỰ!” Đang xôn xang thì một giọng nữ trong trẻo phát âm bự làm bằng hữu tân sinh im bặt, mắt cùng đưa về bụt giảng tìm người phát ra âm thanh.

Dương cũng trố mắt, nghe giọng nói truyền cảm này thì hắn tin chắc cô giáo là một mỹ nữ.

Cửa phòng mở ra, ánh ban mai phàm nhân tu tiên 2 ùa vào, một bóng mình xuyên qua ánh nắng bước vào phòng trước hàng trăm ánh mắt ngơ ngác dõi theo.

“Ôi định mệnh!”

“Oẹ! Oẹ!”

“Hư mắt con rồi má ơi!”

Dương cũng ngồi che mắt lại như thế có thứ gì vừa đập thẳng vào mắt hắn. Trời ạ! Sau một giọng nói trong vắt truyền cảm lại là một gã đàn ông da ngâm trông như lực sĩ.

“Các em yên lặng!” Ông thầy lại hô mập bằng giọng trong vắt, nhiều đứa còn không chịu tin, cố chấp nhìn ra cửa sổ tìm xem ai là người vừa hô, những đứa còn lại thì cố nín cười.

“Chào các em, thầy tên Dũng, thầy sẽ dạy các em môn Linh lực chủ công.”

Thầy Dũng khởi đầu share rồi đi vào những nội dung chính yếu. Nữa buổi học đầu là những lý thuyết nhàm chán khiến Dương không kết thúc ngáp ngủ vì những kiến thức đó hắn chỉ cần hỏi google là hiểu và nhớ như tự mình nghiên cứu ra.

nhưng nữa buổi học sau thì khá thu hút. Thầy Dũng dẫn cả anh em tân hình thành một góc sân trường, nơi có nhiều bao cát, người gỗ, đá các loại.

“Chức năng chủ yếu của linh lực là cường hóa cơ thể, một cú đấm thông thường không thể nào làm tan vỡ được sắt đá bởi vì sắt đá cứng hơn tay người, nhưng một cú đấm được linh lực cường hóa…”

ẦM!

Thầy Dũng gồng tay đấm mạnh vào một tảng đá bự, khối đá vỡ tan còn tay thầy Dũng vẫn không một vết trầy khiến đám tân sinh ồ lên mếm mộ.

“Đây chính là cảnh giới chủ công Linh Lực Nhập Thể phàm nhân tu tiên. Khi đã nhuần nhuyễn điều khiển linh lực nhập thể, các em có thể thực hiện nhiều khả năng như tăng mạnh cơ bắp để tấn công mạnh hơn, di chuyển nhanh hơn, da thịt cứng vững hơn, tăng cường thanh quản làm phát ra âm thanh to hơn, đẩy mạnh giác quan giúp các em nghe giỏi hơn, nhìn rõ hơn… Em kia hỏi gì?”

Thấy Dương phấn khích giơ tay hỏi, thầy Dũng hiểu.

“Có cường dương được không thầy?” Dương háo hức hỏi mập, những đứa nam sinh cười ồ lên ủng hộ còn đám nữ sinh thì đỏ cả mặt.

“Được chứ! Trừ khi bị liệt dương bởi cảnh giới linh lực nhập thể chỉ giúp tăng mạnh, không giúp tái tạo.”

Dương xụi mặt xuống, ở đây chỉ có Sinh, Lang và Ly gọi bởi vì sao, Lang cũng rất bất ngờ khi thấy Dương được tuyển vào học viện Nữ Thần, lại thêm lạ nước lạ cái, bè bạn bầy đàn em cũng không còn bên cạnh nên hắn cũng không có hứng mở miệng trêu chọc Dương, còn Ly vẫn ám ảnh chuyện mẹ Dương một cước đá văng phụ vương nàng.

“Tiếp theo là về thuộc tính linh lực, thuộc tính linh lực là sự dung hợp của linh lực với các loại nhân tố như lửa, nước, lôi, phong… Để ngày càng tăng tác dụng cho linh lực. Ví dụ như thầy có thuộc tính hỏa…”

Thầy Dũng cúi xuống bứt một nắm cỏ khô đem cầm trong lòng bàn tay, linh lực vận chuyển tỏa ra làm nắm cỏ bùng cháy, đám tân sinh ồ lên vỗ tay lộp bộp. Tiếp theo đó là những màn vừa múa lửa vừa giảng bài của thầy Dũng, làm đám tân sinh hò reo cổ vũ như đang xem xiếc khỉ.

“Để chứng thực mình phù hợp với thuộc tính nào thì trước tiên các em cần phải ngưng tụ ra linh lực. Trước khi nhập học thì tổng hợp các em đều đã được chứng thực sức khỏe, bảo đảm không hiện ra biến chứng, do đó đây là bài tập trước tiên của các em…”

“Tất cả ngồi xuống tuân theo thầy.”

Thầy Dũng ngồi xếp bằng xuống tay đặt ngửa trên đầu gối.

“Hít thở sâu và nhận ra… Các em thấy gì?”

“Thấy tối thui!” Dương đáp, làm cả lũ bật cười.

“Có gì đáng cười? Chính là tối thui!” Thầy Dũng nói.

“Tập trung tinh thần đấu la đại lục, trong cái tối tăm đó có quá nhiều điểm sáng li ti nhiều màu!” Thầy Dũng giảng tiếp: “Cố gắng tập trung vào những điểm sáng, lấy chúng tụ lại thành một khối!”

15 phút trôi qua…

“Có ai làm được chưa?” Thầy Dũng hỏi.

Tiếng chưa lác đác vang lên.

“Được mới ghê! Ta đùa đấy, trở vào lớp nhưng mà đem sách chỉ dẫn rồi về làm theo!” Thầy Dũng cười hóm hỉnh.

“Trời!!!” Hết buổi học đầu, Dương, Sinh, phổ biến và Trần kéo nhau tới căn tin ăn uống, cả cộng đồng tất tả làm quen cười nói rôm rả khiến Dương cảm thấy rất vui do được trẻ lại.

Ẳn chấm dứt, Dương về phòng tắm rửa rồi ngồi lên giường lật quyển sách chỉ dẫn tụ linh lực, nhờ Google nhưng mà Dương dễ dàng ghi nhớ và thậm chí đọc sâu xa hơn so với những nội dung trong sách, hắn bắt đầu làm theo.

Trời gần tối Như Nhật thế hệ trở về phòng, hắn đẩy cửa vào thấy phòng tối om, tưởng Dương vẫn chưa về, nhưng chợt giật mình phát hiện chỗ giường Dương có một gần đúng tối đen hơn phân tích xung quanh, nhìn kĩ mới thấy trong quầng tối là Dương đang ngồi xếp bằng.

“Chuyện gì vậy Nguyên tôn ?” Như Nhật run sợ bật đèn lên, sấp xỉ đen bặt tăm, bên cạnh Dương là quyển sách chỉ dẫn tụ linh.

“Hắn đang tụ linh?” Tim Như Nhật đập mạnh, nàng biết trong các bước tụ linh lần đầu, cơ thể sẽ tỏa ra ánh sáng cùng màu với tư chất: Không Màu – Trắng – Lam – Lục – tiến thưởng – Đỏ, nhưng tên Dương rõ ràng tụ linh ra màu đen là sao? Nhưng mà khi bật đèn lên thì màu đen bặt tăm trông như không màu?

Như Nhật hồi họp tắt đèn, khoảng đen chỗ Dương lại hình thành…

“Đây là chuyện gì? Chẳng lẽ còn có tứ chất màu đen, nhưng bởi vì ánh sáng che mất nên người ta lầm tưởng là không màu?”

Như Nhật hoang đem bật đèn lên lần nữa…

“Á! ĐI CHẾT ĐI!”

CHÁT!

Như Nhật vừa bật đèn lên thì thấy Dương từ lúc nào đã đứng ngay đối diện, trợn mắt giả ma hù dọa làm nàng giật mình hét lên rồi táng mạnh một cái, Dương lảo đảo té xỉu.

Đọc full truyện 12 nữ thần